Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

Phi Đoạt, móng vuốt nhỏ yếu ớt kéo lấy áo T-shirt của anh, quơ quơ
“Cái gì?”
“Có thể hay không….không giặt quần áo lót?”
Hoắc Phi Đoạt buồn cười, lại nhịn cười, “Tại sao không giặt?”
“Cái đó….không quen nên …..xấu hổ a”
“Tôi không xấu hổ thì thôi, em xấu hổ cái gì? Ít nói nhảm! Nhanh giặt đi!”
Hoắc Phi Đoạt trực tiếp đem Ngũ Y Y đẩy vào trong.
Ngũ Y Y vò quần áo của Hoắc Phi Đoạt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tự nói, “Thật độc ác! Chú Hoắc dám để cho mình giặt mấy đồ vật này, đây không phải là độc ác sao? Này không phải là vuốt ve chỗ đó của hắn sao? A a a a a!”
Móng nhỏ vò vò quần của người ta vừa nhìn, trợn mắt há mồm.
Đây không phải bình thường nha, cái đồ trước mặt , cái này cũng quá lớn đi?
Nất thời, Ngũ Y Y lại nhớ đến cảnh kia, một thân Thủy Châu hấp dẫn.
Gật đầu, “Ừ, chú Hoắc quả thật cần loại, nơi đó cũng khổng lồ a”
“Nơi nào khổng lồ?” Ai đó đứng sau lưng cô đột nhiên hỏi.
Ngũ Y Y không chút suy nghĩ, chỉ vào cái quần trước mặt, “Nơi này không…………”
“Hả?” Hoắc Phi Đoạt nhất thời nỗi lên ý cười xấu xa, cúi đầu.
Môi mỏng rất gần cô, mang theo sự dụ hoặc, làm Ngũ Y Y một hồi hôn mê.
Môi của chú Hoắc rất đẹp, rất hấp dẫn a.không biết hôn lên sẽ như thế nào(Chu tước: Chị…sắc nữ)
Nhất định chắc rất tốt a, nhưng không thử làm sao biết được nhỉ?
Ây, cần phải thực nghiệm mới chứng thực được a.
Ngũ Y Y chuyển động con ngươi, ngòn tay chọc chọc,địa phương kia, Ặc, xong đời, cô thật mất mặt a, sao lại chỉ vào chỗ đó vậy, thật không còn mặt mũi.
“Hắc hắc”
“Ngũ, Y Y, đừng cười hắc hắc như vậy, mới rồi em nói chỗ nào khổng lồ vậy?”
Ngũ Y Y bĩu môi, khóc không ra nước mắt, “Lão gia, ngài nghe lầm rồi, tôi không có khổng lồ, tôi nói là rộng rãi, ngài xem, ngài thân hin h2 gầy như vậy, lại không có bụng bia, sao lại mặc quần rộng như vậy?”






Càng nói, Ngũ Y Y càng muốn khóc.
A a a, cô đây là gì muốn cùng người này thảo luận một cái quần lót như thế nào sao?
Hoắc Phi Đoạt bàn đặt lên đầu Ngũ Y Y, vuốt vuốt lung tung, cười nói, “Vật nhỏ, trong đầu phôi thủy rất nhiều nah”(Chu tước: ý nói chị đem tối a)
Ngũ Y Y nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn lại, không thể nói gì.
Rốt cuộc cũng giặc xong mấy thứ nhạy cảm kia, Ngũ Y Y thở phào nhẹ nhõm.
“Hư, nhỏ giọng một chút, lão đại cũng không muốn nha đầu đó biệt mình nặng bao nhiêu đâu”
Lão quản gia mặt buồn bực
Hắn thật sự muốn nói cho A Trung biết, tối qua hắn thấy Hoắc thiếu gia nửa đêm luyện tập công phu con dơi.
“Em không sao chứ?”
Hoắc Phi Đoạt hỏi Ngũ Y Y.
Ngũ Y Y lắc đầu một cái, “Không có chuyện gì, tôi hay bị như vậy lắm, từ nhỏ tới lơn té không biết bao nhiêu lần, nơi này thường đều bị bần a”
Hoắc Phi Đoạt liếc mắt nhìn mặt đất, phân phó, “Quản gia, buổi chiều cho người làm xử lý tất cả gạch men trong sân đổi thanh sàn gỗ, trong phòng cũng như vậy”
Quản gia lập tức lên tiếng, “Dạ, thiếu gia”
A Trung bĩu môi.
Ngũ Y Y cô này cũng thật biệt phá gai đi.
Kể từ khi quen cô, lão đại luôn luôn tốn tiền, tốn tiền, còn là rất nhiều tiền.
Hoắc Phi Đoạt chắp tay sau lưng, so với Ngũ Y Y cao hơn rất nhiều, “Dạy cho em mấy chiêu phòng vệ?”
“Không phải chứ?”
Ngũ Y Y nâng khou6n mặt đau khổ nhìn, “Muốn dạy võ công cho tôi sao? Cái đó rất mệt a, hơn nữa tôi không có căn cơ, nhất định là không học nổi đâu, có thể không học được không?”
Hoắc Phi Đoạt tối mặt, “Nhất định phải học! Thân là giúp việc của tôi, ngay cả chút công phu cũng không biết, truyền đi nhất định sẽ bị người khác cười nhạo”
Ngũ Y Y méo mặt nghiêng đầu.
Lý do này cũng quá gượng ép đi.
Hoắc Phi Đoạt thở dài, lại bổ sung thêm một câu, “Em về sau có đối phó với ba chị em Ngũ gia kia…..em có thể đem mấy chiêu này đáng gục mấy kẻ đó”
Hả?
Ngũ Y nhìn Hoắc Phi Đoạt.
Thế nào, Chú Hoắc cũng không nhìn nỗi ba con heo kia sao?
Ngũ Y Y nhe răng cười,có hay không chiêu có thể khiến ba con heo kia cùng nhau nằm trên mặt đất?”
Hoắc Phi Đoạt mặt đen hơn trước, “Tôi dạy em công phu không phải dạy ma pháp”
A Trung nhìn cỏ dưới đất, chỉ có mấy chiêu đơn giản, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lân, nhìn cũng muốn ngán rồi.
Hoắc lão đại thật có lòng kiên nhẫn, dạy lâu như vậy mà không thấy chán.
Chỉ là, Hoắc lão đại đối với Ngũ Y Y cũng rất kiên nhẫn a.
Thời điểm ăn cơm trưa, Ngũ Y Y ăn như hổ đói.
Bởi vì luyện tập võ công, cô cảm thấy rất mật mỏi, lại bị Hoắc Phi Đoạt gạt té nhiều lần, cho nên lượng cơm ăn rất nhiều.
Trong phòng bếp mấy người giúp việc nói nhỏ với nhau, “Cái Ngũ Y Y này ở đâu giông giúp việc a? Nang và thiếu gia cùng nhau ăn cơm, ở cùng một chỗ như vậy, thiếu gia lại chia thức ăn cho nàng, rõ ràng giống nữ chủ nhân hơn”
“Rất xinh đep, lại tốt nữa, khi nói chuyện đều nhẹ nhàng như vậy”
Ăn xong mấy thứ linh tinh, điện thoại của Ngũ Y Y vang lên, Ngũ Y Y miệng đầy thức ăn, nhìn một chút, bấm tiếp nhận cuộc gọi.
Hoắc Phi Đoạt im lặng nhìn cô.
“A, Giang Đình, tiểu tử cậu còn nhớ đến tôi sao?”