Tác giả: Phù Tô Lục
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/443 lượt.
đã ướt đẫm một mảng, bị người ta ôm lấy, người ở phía sau thân mình run rẩy, phát ra tiếng nghẹn ngào. Đầu óc tôi lập tức vô cùng tỉnh táo, nhưng cũng không nói gì, cuộn người nhắm mắt lại cho đến sáng.
Cao Phi, em yêu anh, cho tới bây giờ cũng chưa từng hối hận
Ngày 20 tháng tư, trời quang
Thời gian vào đầu mùa hạ, trời luôn quang đãng rất nhiều.
Công việc của Cao Phi bỗng chốc hình như giảm đi không ít, luôn đi làm rất muộn, tan tầm rất sớm. Tôi rất thỏa mãn, nhưng hy vọng cấp trên của anh cũng thấy hài lòng.
Tôi nhẩm tính trên đầu ngón tay, nếu như tôi có thể sống thêm hai tháng như bây giờ nữa còn có lợi hơn là sống thêm nửa năm, thời gian anh dành cho tôi vượt xa trước kia.
Cao Phi thấy tôi suy nghĩ, hỏi tôi đang nghĩ gì. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy anh tuấn tú vô cùng, thành thật bộc lộ, không ngờ anh lại dữ tợn nhìn tôi trừng trừng.
Buổi tối hôm đó khi choàng tỉnh vì đau đớn, tôi nhìn thấy Cao Phi đang lục lọi tủ đầu giường của tôi. Tôi đang nghĩ có nên hỏi anh xem có chuyện gì không thì lại phát hiện, anh đang tập trung cẩn thận nhìn bệnh án và hướng dẫn sử dụng thuốc của tôi. Cả một ngăn đầy thuốc, anh mở từng cái từng cái một, nhìn từng câu từng chữ trong sách hướng dẫn, thỉnh thoảng quay sang nhìn tôi.
Tôi vội vàng nhắm mắt lại, quên cả đau đớn, giả vờ lơ đãng trở mình, nghĩ đến đêm hôm đó anh ôm tôi khóc, khóe mắt cay cay. Cao Phi, anh rốt cục cũng biết thương tiếc tôi.
Hôm sau tôi ra một quyết định vĩ đại, quyết định bù đắp lại toàn bộ thiếu sót từ sinh nhật lần đó của Cao Phi, tôi không thích phải đem theo tiếc nuối rời đi. Hơn nữa hành động tối qua của Cao Phi đã xóa tan mọi khúc mắc trong lòng tôi.
Tôi lại trang trí nhà cửa một lần nữa, mua cây nến, bày hoa tươi, tôi nghĩ mình cũng cần phải có một kỷ niệm lãng mạn. Cao Phi trở về đã thấy tôi ngồi yên ở đó như tảng đá.
"Thế nào? Ăn cơm dưới ánh nến thô tục đến thế à?"
Tôi bảo anh ngồi xuống, cắt bánh ngọt cho anh, bảo anh ước một điều. Tôi nói với Cao Phi, bánh ngọt hôm trước ăn rất ngấy, làm tôi muốn buồn nôn. Hôm nay tôi bảo bọn họ chỉ cho một ít bơ thôi. Cao Phi không nói, cả bữa ăn như một khối núi đá cứng ngắc ngồi yên bất động.
Tôi muốn anh ăn bánh ngọt, lại không nghĩ đến khi đó mình đột nhiên chảy máu mũi. Máu từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm vào khăn trải bàn trắng tinh lập tức loang thành những đốm hoa.
Tôi bỗng chốc luống cuống, ngẩng đầu nhìn lên, Cao Phi đang vùi đầu ăn, tôi nghĩ anh hẳn sẽ không chú ý, hơn nữa ánh nến này mù mờ như vậy. Tôi bất chấp mọi thứ, vội vàng tìm cớ, nói vị bơ vẫn còn làm tôi buồn nôn, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Vừa đi vào liền lập tức khóa cửa lại. Máu vẫn còn không ngừng chảy xuống, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ xảy ra tình huống này, lúc đó đột nhiên có chút hoảng sợ, bác sĩ chưa từng nói tôi sẽ gặp phải chuyện như vậy.
Tôi vặn vòi xả nước không ngừng, nhưng dù rửa thế nào cũng không trôi hết được sắc đỏ.
Tôi ngửa cao đầu nhưng máu vẫn phun trào như suối, dây vào quần áo, hết sức đẹp mắt. Tôi sợ Cao Phi phát hiện ra, mặc kệ mũi đang chảy máu, thò người kéo áo đến dưới vòi nước ra sức gột rửa. Thân thể tôi bản chất không tốt, hệ miễn dịch không mạnh, nhưng thà cảm mạo còn tốt hơn là để cho anh phát hiện ra.
Tôi vội vã lúng ta lúng túng, đột nhiên lúc đó cửa bị đá văng ra.
Tôi xoay người thì thấy Cao Phi đứng ở cửa, vẻ mặt dữ tợn như khủng long. Tôi vụng về mở miệng: "Cao Phi."
Chỉ là, thanh âm cuối đã biến mất trong miệng của anh.
Tôi đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh Cao Phi chủ động hôn tôi, sẽ là giữa ánh hồng tà dương, sẽ là trong bóng tối mập mờ, sẽ là dưới mưa tuyết bao phủ, cho tới bây giờ tôi tưởng tượng không ít, cũng tưởng tượng không ngừng. Nhưng không nghĩ đến sẽ là trong lúc tôi máu chảy thành sông, Cao Phi hôn tôi.
Anh giống như một người phải trải qua nỗi khiếp sợ tính mạng bị đe dọa, liều mạng tìm kiếm một chút xác định.
Tôi cảm thấy anh đè tôi xuống rất thấp, anh khom người, không ngừng thay đổi vị trí để hòa hợp chặt chẽ với thân thể của tôi, dường như không nỡ bỏ qua một điểm nào không kề sát vào tôi. Anh luồn lưỡi vào trong khoang miệng tôi, hết sức vội vã tìm kiếm, cuốn lấy đầu lưỡi tôi, mút rồi lại mút chỉ hận không thể giờ phút này có thể hòa tan ở trong miệng anh. Anh đưa tay nâng tôi ép vào anh. Tôi muốn hỏi anh làm sao thế, nhưng trong lòng lại hết sức rõ ràng.
Cuối cùng, anh hôn mệt mỏi, ôm tôi, chôn đầu trên bờ vai tôi khóc.
Anh khóc hết sức, tôi thề tôi cho đến giờ cũng chưa từng biết một người đàn ông có thể khóc đến như vậy, bắt đầu từ rên nhẹ, chuyển thành khóc to vang dội, tôi thậm chí nghĩ anh đã khóc đến khàn cả họng, rách cả yết hầu. Cả người bởi vì khóc quá lớn trở nên cứng đơ như sắt thép, tôi ôm thân thể cứng ngắc của anh dỗ dành, tôi nói: "Cao Phi, em yêu anh, cho tới bây giờ chưa từng hối hận."
Đêm hôm đó, tôi rất vui vẻ, là thời gian vui vẻ nhất từ khi chào đời đến nay, tôi cảm thấy linh hồn của mình dường như muốn bay lên, lần đầu tiên tôi cảm thấy có chết cũng không đá