Tác giả: Phù Tô Lục
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/441 lượt.
trong yên bình như dĩ vãng.
Mười tháng sau khi kết hôn, tôi bắt đầu có ảo giác
Mười tháng sau khi kết hôn, tôi bắt đầu có ảo giác, tôi không biết đây có phải ảo giác hay không, nhưng nó thực sự đã xảy ra.
Mỗi lần cùng Giai Cảnh ân ái, tôi bắt đầu cảm thấy có chút không chân thực. Không giống như cùng với A Du, tôi làm tình cùng vợ mình đều là chủ động, tôi ở bên trên thể hiện sắc dục riêng biệt của đàn ông đối với vợ mình. Tôi dùng tay từ từ vuốt ve thân thể của cô ấy, ngón tay thô ráp lưu lại dấu vết trên da thịt trắng mịn. Tôi hết sức tập trung tinh thần, vợ tôi cũng thế. Cô ấy biết hưởng thụ hơn A Du, cô ấy là người chăm sóc, mà trong cuộc sống vợ chồng của tôi và A Du, em là người khơi mào và là người tiếp nhận, chăm sóc và tiếp nhận chỉ có một chữ sai khác [10'>, nhưng lại khác biệt một trời một vực.
Trước kia tôi nghĩ A Du như vậy là đáng đời, nếu như em không động đến tôi cũng không đến nỗi như thế. Tôi hận em, dù không hận cơ thể của em thì tôi cũng vẫn chán ghét. Nhưng điều không ngờ đến chính là mỗi lần, chỉ cần tôi bắt đầu nhắm mắt lại, bàn tay đang chu du trên người vợ tôi lại biến thành năm ngón tay khô gầy của A Du đang lướt trên thân thể tôi. Trong đêm đen, trên tấm đệm lạnh như băng, em luôn có thể chẳng biết xấu hổ đè lên trên tôi. Em líu ríu rên rỉ, như một con đom đóm, tôi không quan tâm đến em, em cũng không ngại ngùng đi thẳng vào vấn đề. Trong một năm sau khi A Du chết, tôi vẫn hay thường nghĩ đến vấn đề này, tôi nghĩ, nếu như A Du chưa bao giờ chủ động, tôi có thể muốn em hay không. Sau đêm tân hôn, cảm giác của tôi đối với em là ghét, hận em không giống một đứa con gái đứng đắn, có thể dùng thuốc với đàn ông. Nhưng tôi vẫn luôn không có đáp án, vì vậy tôi cũng không nghĩ nữa.
Khi làm tình cùng cô ấy tôi không thể tập trung nổi, tôi nghĩ có thể do mình mệt mỏi. Gần đây công việc của tôi vô cùng mệt nhọc, hiện nay thu hút doanh nghiệp, hấp dẫn đầu tư tuy nói là dễ kỳ thật cũng không dễ dàng, công tác tiến triển cũng không thuận lợi. Tôi quyết định không đụng vào vợ trong nửa tháng, vào buổi tối sau khi đàm phán thành công tôi mới cho phép mình bỏ lệnh cấm. Quả nhiên mọi việc đúng như tôi nghĩ, chẳng qua là do tôi quá mệt mỏi. Đêm hôm đó chúng tôi vô cùng hài hòa, vợ tôi trong lúc thỏa mãn cười với tôi, giống như con quỷ con đắc ý. Tôi mân mê khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy cười, dương dương tự đắc. Tôi nghĩ tôi hẳn là đã quên em, cho dù thật sự có cái gì đi nữa thì cũng đã quên rồi.
Khi mùa đông đến đã xảy ra một chuyện lớn. Ngôi nhà trước kia tôi ở cùng với A Du bị ăn trộm. Trong lúc tôi đang làm việc thì nhận được điện thoại của cảnh sát, bọn họ hỏi tôi có phải chủ nhà không, tôi nói không phải nhưng họ vẫn cứ muốn tôi đến. Tôi lái xe đến nơi ở lúc trước. Nơi này không thay đổi nhiều lắm, vẫn đất rộng người thưa, không có sức sống. Tôi dừng xe, ngoài cửa đã có xe cảnh sát đỗ. Tôi đi vào, bức danh họa cổ trong phòng khách đã biến mất, căn phòng được Hà Du Cẩn tốn bao công sức trang trí đã không còn vẻ rực rỡ như trước. Cảnh sát hỏi tôi nơi này đã bao lâu không có người ở. Tôi nói đã bốn năm, còn kém một tháng lẻ bảy ngày. A Du đã chết gần bốn năm. Ông ta muốn tôi đi kiểm tra xem có đồ quý giá nào bị mất, muốn tôi nêu rõ số lượng, làm đơn. Tôi đi một vòng quanh phòng, tôi lắc đầu với cảnh sát, tôi không biết số lượng cụ thể những vật bị mất. Vị cảnh sát hơi mập mạp nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái, không thể tin nói: "Anh đã từng ở đây hai năm lại không biết tài sản của căn nhà này à?" Tôi lắc đầu, tôi không cần phải nói dối. Tôi nói tôi có thể liệt kê sơ sơ. Ông ta bất đắc dĩ cam chịu nói đành phải như thế, sau đó cho một viên cảnh sát trẻ hơn ông nhiều đi theo tôi ghi chép. Nhà rất nhiều phòng, tôi đi từng phòng từng phòng một. Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên mình chăm chú quan sát căn nhà này kỹ như thế nên đương nhiên là tôi không thể kể được có những chỗ nào bị mất đồ. Tôi dừng lại ở phòng ngủ lâu nhất, tôi quen thuộc nhất là nơi này. Tủ sắt đã bị cạy ra, các thứ bên trong bị vét sạch không còn gì. Viên cảnh sát trẻ hỏi tôi trong này cất cái gì. Tôi nói có lẽ là châu báu, A Du có châu báu, nhưng mà tôi không biết để ở chỗ nào. Anh ta hỏi tôi số lượng cụ thể, tôi cũng lắc đầu.
Cuối cùng, đám cảnh sát không biết làm sao đành phải ra về, trước khi đi còn nói với tôi, vụ án này không đủ manh mối, hơn nữa tội phạm gây án dày dặn kinh nghiệm, không để lại bất cứ dấu vết nào, muốn điều tra ra e là phải tốn thời gian. Tôi hiểu rõ ngụ ý của họ, muốn phá án nhất định là không có hi vọng gì, cho dù vật bị mất có bày bán ngang nhiên trên thị trường, cảnh sát cũng sẽ không biết, vì không có người nào cho bọn họ biết thông tin gì về chúng. Tôi nói được, ra tiễn bọn họ. Tôi nghĩ đây là trách nhiệm của tôi, không cần làm khó cảnh sát. Tôi quyết định dọn dẹp lại căn nhà một chút vì ăn trộm và cảnh sát nối tiếp nhau đi vào, nơi này có hơi hỗn loạn. Mất khá nhiều thời gian, tôi không biết làm vệ sinh mà làm cũng rất khó khăn.
Dọn dẹp sạch sẽ, tôi ngồi trên ghế sa lon hút thuốc, trước