Tác giả: Phù Tô Lục
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/470 lượt.
mặt tôi là ảnh kết hôn. Tấm ảnh này không có giá trị đầu tư hay sưu tầm gì, vả lại làm gì có ai đi trộm ảnh kết hôn bao giờ. Ảnh chụp rất lớn, lớn đến nỗi người trong ảnh còn hơi biến dạng. Tôi muốn chế nhạo A Du, cũng chẳng phải mắt kém sao lại phải phóng to như thế. Nhưng lại không cười nổi. Tôi giống như chiếm được một thông tin nào đó. Tôi trở về phòng ngủ, phòng ngủ có di ảnh của A Du. Trong hình nụ cười của em vẫn như cũ, tôi ở cách em chỉ trong vòng 50 cm, có thể chạm tay đến em. Tôi nằm trên giường, hơi mệt mỏi. Làm việc cả ngày lại phải đi qua đi lại nhiều như vậy, tôi quyết định không về, ở đây ngủ một giấc. Tôi gọi điện cho Giai Cảnh. Cô ấy đồng ý một cách đầy quan tâm. Điều này Hà Du Cẩn vĩnh viễn cũng không làm được.
Vừa nằm xuống tôi lập tức ngủ ngay, vẫn nằm ở vị trí của tôi lúc trước. Nhưng điều khiến tôi không ngờ đến là tôi lại nằm mơ. Tôi không biết nguyên nhân tại sao, nhưng giấc mơ rất chân thực. Tôi thậm chí còn chờ đợi nó đến, dường như đã chờ đợi cả một đời. Rõ ràng một phút trước tôi còn nghĩ là Hà Du Cẩn không thể làm được, một phút sau tôi đã nhớ đến em.
Tôi với tay ngang qua chiếc chăn tơ tằm, sờ soạng vị trí của em.
Hết sức rõ ràng, tôi gọi tên A Du, tôi cởi cúc áo của em, lần này thật sự là tôi chủ động, tôi vùi đầu xuống chăn, cong người khom lưng, bắt đầu từ trên lưng em ngửi ngửi hít vào, như con mèo đói ngửi thấy mùi cá tươi.
Tôi thấy toàn thân mình đều nóng lên, tôi ôm lấy A Du vào lòng. A Du chăm chú nhìn vào mắt tôi giảo hoạt cười. Tôi không đợi được cởi hết tất cả quần áo, nâng hông đi vào.
Tôi trôi trong giấc mộng chập chờn. Tôi biết rõ đây không phải là thật, A Du đã chết được bốn năm, hài cốt đã rữa nát từ lâu, có lẽ đã sớm hóa thành hơi biến mất. Thân thể nằm bên dưới người kia nhất định không phải là thật, nhưng tôi cũng không tỉnh dậy ngay lập tức.
Mấy năm rồi tôi cũng không nằm mơ, đừng nói đến mộng xuân. Tôi không thiếu sinh hoạt tình dục, không cần phải tìm con đường nào khác để thỏa mãn. Tôi mới kết hôn một năm, cũng không chán ghét vợ mình, không cần phải đi ảo tưởng những thứ khác.
Nhưng ngày hôm sau tỉnh dậy, dưới người một mảnh ướt lạnh, tôi xuất tinh trong mơ.
Năm thứ tư sau khi A Du chết, năm đầu tiên tôi kết hôn.
Cùng với Hà Du Cẩn, ở trong mơ...
Đầu xuân, tôi và Giai Cảnh dự định sinh em bé
Đầu xuân, tôi và Giai Cảnh dự định sinh em bé. Cô ấy thuyết phục tôi, ép sát vào ngực tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà vô cùng đáng yêu.
Tôi đang đọc báo, nói đồng ý. Một vai ôm lấy cô ấy, tôi nói, chúng ta phải có một đứa con.
Chúng tôi bắt đầu vì con chuẩn bị chu đáo, chúng tôi cần phải có cả tâm hồn và thể xác khỏe mạnh để đón chào một sinh mệnh mới. Rất may mắn chúng tôi đều không có những thói quen xấu hay sở thích có hại, cơ thể Giai Cảnh rất khỏe mạnh, nghỉ ngơi mấy tháng là có thể chuẩn bị sẵn sàng để có em bé.
Nhưng tôi cố ý đến bệnh viện tư vấn. Bởi vì tôi đã từng tiêm testosterone undecanoate [11'> để ngừa thai, tôi không biết có ảnh hưởng đến bé con trong tương lai hay không, nếu như có, tôi phải suy nghĩ lại.
Tôi cười, nói anh còn chưa dạy dỗ được bản thân mình đến nơi đến chốn nữa là, nếu không thì làm gì có con được.
Tôi nghĩ mình vô cùng bình thường.
Hơn nữa nếu như thật sự bị mộng du thì là tôi muốn đi đâu, gặp ai?
Tôi cần cuộc tình viển vông hoang đường này
Chuyện cũng chưa hoàn toàn kết thúc, đối với việc tôi bị mộng du, Giai Cảnh hình như đặc biệt chú ý.
Cô ấy nhấn mạnh năm lần bảy lượt rằng chắc chắn tôi có ra khỏi nhà vào lúc giữa đêm khuya. Tôi hết cách, rốt cuộc đành phải nổi giận với cô ấy, tuyên bố rõ ràng cấm không cho cô ấy nói như thế nữa.
Cô ấy sợ hết hồn, không nghĩ tới tôi sẽ nổi giận, nín thinh nhìn tôi. Sau đó không bao giờ nhắc đến nữa.
Tôi đưa Giai Cảnh đi khám thai định kỳ. Có đôi khi sẽ vào trong phòng, có khi lại ngồi chờ ngoài hành lang.
Tường bệnh viện chắc là vừa được quét vôi xong, trắng đến khó có thể tin là thật, lại thêm gạch men màu trắng, khiến cho ánh mặt trời cũng giống như bị tẩy sạch, tẩy đến không còn tí sắc màu nào, cả một vùng trắng lóa chói mắt, mắt tôi bắt đầu dần nheo lại.
Hành lang dài hơn chục mét, phía cuối là cửa sổ màu trắng, bên ngoài cửa sổ là cỏ xanh non, hoa đỏ thắm. Tôi ngửi thấy hương hoa, tôi nhìn thấy hình ảnh Hà Du Cẩn hiện lên, em vẫn cười, cứ như đó là mục tiêu duy nhất của em. Sau đó hình ảnh lại biến thành em đang nằm trên giường bệnh vào hôm tai nạn xe cộ, sau khi tỉnh lại em muốn ăn cháo nhưng lại không nói với tôi một câu.
Tôi di động một chút, tôi tiến về phía trước, thận trọng dàn dựng cảnh tượng trong đầu, tôi nhất định phải dàn dựng thật cẩn thận, nếu không tôi sẽ không có cách nào để diễn tiếp nữa. Tôi chạm vào em, ngồi xuống bên cạnh em, nhìn em, không hiểu sao khóe mắt cay cay.
Tôi gục đầu trên vai, tự nhủ đây không phải nước mắt, chỉ là chúng vẫn không ngừng chảy xuống. Lúc tôi lấy lại được tinh thần, Giai Cảnh đang đứng cạnh b