Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
qua, dịu dàng lạnh nhạt, như người xa lạ.
Nam Bắc cũng chỉ là nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng gật đầu.
“Bắc Bắc, đến, ngồi ở đây.” Ông Thẩm cười hớ hớ chỉ cái ghế không đối diện ông.
Cô theo lời ngồi xuống.
Thế cục hai quân đen trắng trên bàn cờ cô rất quen thuộc. Nam Bắc nhẹ nhàng tiếp nhận quân đen cùng ông Thẩm chơi cờ.
Ngẫu nhiên phân tâm, theo ánh sáng nhìn về phía Trình Mục Dương, sau đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Sau khi “Tiết Bình Quý cùng Vương Bảo Xuyến” kết thúc, ông Thẩm có vẻ thiên vị “Hoàng Phủ Thiếu Hoa cùng Mạnh Lệ Quân”, không chơi cờ với cô nữa, di chuyển đến bức rèm che phía trước ngồi xem diễn.
Nam Bắc nâng cằm, tiếp tục thế cờ này một mình.
Mãi cho đến khi Trình Mục Dương ngồi vào chiếc ghế bên cạnh cô, im lặng nhìn cô chơi cờ một mình.
“Sao lại không nghe diễn?” Cô nhẹ giọng hỏi hắn.
Trình Mục Dương cũng thấp giọng nói cho cô: “Nghe không hiểu.”
Nam Bắc nhịn không được nở nụ cười nhẹ: “Em thấy anh xem rất chăm chú, còn nghĩ anh rất thích ca tử hí. Trước kia mỗi lần xem diễn cùng ông Thẩm em cũng thường xuyên ngủ gật.”
Hắn bất động thanh sắc cười, trong tây trang này quả thực có chút phong tình.
“Ca tử hí, còn kêu là Hương kịch.” Cô nhẹ giọng giải thích cho hắn, “Không chỉ tại Đài Loan, mà ở Tấn Giang, Hạ Môn cùng khu Hoa kiều ở khắp Đông Nam Á đều rất thích nghe.”
Hắn thản nhiên đáp lời: “Tất cả những vở diễn này anh nghe không thấy gì đặc biệt.”
Nam Bắc nhắc một quân cờ màu trắng giữa hai ngón tay, ánh mắt xem bàn cờ: “Bình thường thôi, thế giới của anh là ở tại Đông Âu.”
Thanh âm nói chuyện của hai người thủy chung rất nhỏ, chỉ luẩn quẩn bên tai.
Trong gian phòng, mọi người đều chuyên tâm nhìn đến sân khấu, chỉ có bọn họ là không đếm xỉa đến.
Trình Mục Dương lặng yên không một tiếng động, vươn tay chỉ vào một vị trí trên bàn cờ.
Nam Bắc ngạc nhiên quay đầu nhìn hắn: “Anh cũng biết chơi cờ vây?”
“Cờ vây được xưng là một nghệ thuật chiến đấu, rất thích hợp bồi dưỡng tính kiên nhẫn cho những người nắm toàn cục trong tay.” Trình Mục Dương âm thanh thấp như cũ, nói đâu vào đấy: “Đây là “ván cờ mười bước”. Hai đại danh thủ cờ vây thời Thanh là Phạm Tây Bình cùng Thi Tương Hạ đã chơi một ván chỉ mười nước nhưng lưu danh kim cổ. Học qua cờ vây, chắc chắn phải học qua mười bước cờ này.”
Đáp án của hắn vĩnh viễn luôn nằm ngoài dự kiến của cô.
Nam Bắc nhẹ nhàng dùng mũi giày cao gót chạm nhẹ vào chân hắn: “Ông chủ Trình, em thật sự quen biết với anh sao?”
Hắn kẹp một quân cờ đen giữa hai ngón tay thưởng thức: “Em còn rất nhiều thời gian, có thể chậm rãi tìm hiểu về anh.”
Lời nói đơn giản như thế đã tỏa ra hơi thở nguy hiểm khiến người ta khó lòng kháng cự.
Hầm mỏ Tứ Xuyên (2)
Edit: Nguyệt Sắc
Kì quái, gian xảo, giả dối, tàn khốc vô tình.
Cô bỗng nhiên nhớ lại những lời đánh giá của Ba Đông Cáp.
Cô không thể tưởng tượng ra, Trình Mục Dương trước mắt có thể tàn khốc vô tình đến mức nào, nhưng giả dối, quả thật là có một chút.
Cô ngửa đầu nhìn, ngoan ngoãn nở nụ cười: “Có phải hay không, bác Thẩm?”
Cha của Thẩm Gia Minh nở nụ cười: “Ván cờ mười nước này tuy là Thi Tương Hạ thắng nhưng Tây Bình lại chấp quân trắng đi trước sáu bước, đây là không hợp quy tắc. Cho nên mới có mười ba nước cờ, nhưng trừ bỏ hai người đó ra, chỉ sợ không ai biết ai mới thật sự là người thắng cuộc.”
Cô thuận miệng nói: “Hai danh thủ lớn này đều là đồng hương, có lẽ quan hệ rất tốt, không muốn tranh thắng thua.”
Trình Mục Dương khoát tay lên đầu gối, tiếp nhận ý tứ Nam Bắc muốn truyền đạt, nghe cô cùng cha Thẩm Gia Minh nói chuyện về ván cờ nhà Thanh này, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi khuôn mặt cô.
Buổi diễn gần kết thúc thì có khách mới đến.
Là người đàn ông trung niên ngày đó trên tàu nhìn Trình Mục Dương trừng trị hai mươi mấy người quỳ dưới đất. Phía sau hắn trừ bỏ hai tùy tùng, vẫn là những người phụ nữ hôm đó.
Khi mọi người nói chuyện, cô chỉ lễ phép gật đầu rồi tiếp tục bàn cờ của mình.
Nhìn cũng có thể đoán ra, người đàn ông trung niên này là người Chu gia. Đáng tiếc trong trận tranh giành buôn bán gay gắt này, cô không có quan hệ gì, đương nhiên cũng không cần phải trò chuyện.
Bốn dòng họ, vốn là thổ địa sinh tồn ở bốn vùng đất khác nhau.
Bởi vì quy tắc cùng lực ảnh hưởng mà cả bốn đều nổi danh, trừ bỏ Nam gia cùng Thẩm gia vì chuyện tình nhiều năm trước mà có tình hữu nghị, các dòng họ còn lại thực ra là không liên quan gì với nhau.
Cô không ăn cơm chiều mà chỉ uống một ly sữa nóng, ngồi đến giờ đã thấy đói bụng.
Tùy tiện tìm một cái cớ rời đi căn phòng, khi chào tạm biệt đến người đàn ông trung niên kia, ông ta rốt cuộc cũng nói với cô câu đầu tiên: “Nghe nói Nam Hoài gần đây đã bán một lô gỗ tử đàn Đông Nam Á, đều là gỗ quý lâu năm. Tôi nghe tin tức này hơi chậm, không biết lần sau có còn cơ hội hay không?”
Nam Bắc ngạc nhiên.
Khách hàng mua gỗ tử đàn lần này thân phận rất kiêng kị, chỉ mua để bỏ thêm vào