XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

ười bị cửa toilet ngăn cách, bên trong lại khôi phục im lặng.
Cô cuối cùng cũng có thể mở miệng: “Anh muốn ở trong này đến khi nào?”
Hắn nhẹ giọng nói cho cô: “Không biết.”
“Ông chủ Trình.” Cô bắt lấy tay hắn, đem ra khỏi đùi mình, “Anh đến là vì việc buôn bán hay vì một đêm phong lưu vậy?”
“Không phải một đêm phong lưu.” Trình Mục Dương cách lớp quần áo mỏng manh nắm lấy thắt lưng của cô, “Là hàng đêm phong lưu.”
Lời của hắn thật sự là gợi tình.
Trong lòng cô mềm mại, lần thứ ba đánh rớt cánh tay hắn ra, nhẹ giọng nói: “Nơi này không thích hợp.”
Ám chỉ của cô không phải là toilet mà là chiếc du thuyền này.
Sáng sớm, Ba Đông Cáp từng báo cáo thông tin cho cô.
Mà cô, sau khi biết sự thật cũng đang tìm một con đường cho mình. Lúc này, bản thân cô không phải chỉ là mình cô, mà còn có lập trường của Nam Hoài. Cô nghĩ, Trình Mục Dương hẳn là hiểu được ý tứ của mình.






Hầm mỏ Tứ Xuyên (3)
Edit: Nguyệt Sắc
Cô ăn mặc thật sự rất mỏng manh vì thế nhanh chóng bị bệnh.
Lúc Thẩm Gia Minh gọi đến, Trình Mục Dương vẫn ở trong phòng cô. Nam Bắc đang cầm một lý trà sữa trong tay, nói chuyện có chút khó khăn: “Ván bài tối nay em sẽ không đi xem, xem không hiểu, với lại cũng không có quan hệ gì với em.”
Cô tựa vào giường, bởi vì lười cầm phone nên điện thoại vẫn đặt ở trên bàn.
Tay Trình Mục Dương đã đến bên mặt cô, cười như không cười dùng ngón cái vuốt bờ môi của cô nói: “Cái gì gọi là em một ngụm anh một ngụm?” Anh mắt kia dưới ánh đèn phòng lộ ra màu nâu nồng đậm, nguy hiểm mà mê người.
“Không có gì.” Nam Bắc dùng thảm bạc che nửa khuôn mặt, nhẹ giọng nói: “Còn 20 phút nữa ván bài sẽ bắt đầu.”
“Trả lời vấn đề của anh.” Trình Mục Dương nhìn ánh mắt của cô, “Những cái khác đều không quan trọng.”
“Rất quan trọng, ván bài liên tiếp trong ba ngày này sẽ quyết định ai có quyền khai thác hầm mỏ.”
“Đó chỉ là trò chơi, giao dịch thật sự không ở trên bàn bài.”
“Nhưng là, anh không xuất hiện cũng không tốt đâu” Cô cười tránh tay hắn, “Còn có 18 phút.”
“Cái gì gọi là em một ngụm anh một ngụm?”
Hắn đem vấn đề hỏi trở lại, cười giống như hồ ly thèm nhỏ dãi con mồi xinh đẹp.
Cô nhìn hắn.
Trình Mục Dương cũng nhìn cô, đưa tay kéo thảm bạc che nửa khuôn mặt cô xuống: “Bị cảm còn che như vậy, không ngạt thở sao? Nói cho anh biết, em cùng Thẩm Gia Minh có quan hệ gì?”
Nam Bắc nhịn không được nở nụ cười, tước vũ khí đầu hàng: “Em mười tuổi bắt đầu ở Thẩm gia, chỉ có Thẩm Gia Minh là xấp xỉ tuổi nên quan hệ tốt nhất.” Khi cô nói chuyện, tay của Trình Mục Dương bắt đầu có hạnh kiểm xấu, từ cánh tay của cô trượt vào bên trong tay áo: “Tiếp tục nói.”
“Anh ấy là bạn trai đầu tiên của em.” Cô thở dài, “Đến khi em đi Bỉ thì chia tay. Em cho rằng lúc đó anh ấy không thích hợp với em, bởi vì khi ấy gia tộc của em đang bị tẩy trừ trong phạm vi lớn.”
Cô nhớ rõ lúc mình nói chia tay, Thẩm Gia Minh trầm mặc qua điện thoại khoảng 5 phút, cô nói với hắn lí do muốn chia tay, Thẩm Gia Minh chỉ là xin cô đừng ngắt điện thoại. Khi đó, trái tim cô rất mềm yếu, nhưng tuổi trẻ, chỉ biết rằng hắn và cô không thích hợp.
Người gọi là Thẩm Gia Minh kia, hoàn toàn khác với cô.
Năm đó, nếu không phải Thẩm gia từ đại lục rút xuống Đài Loan gặp phải tổ chức ám sát, được cha mẹ của cô cứu một lần, Nam gia cùng Thẩm gia cũng không có giao tình như bây giờ. Cũng vì giao tình này, Thẩm gia đã sảng khoái thu nhận cô nuôi dưỡng ngay khi còn nhỏ.
Cô biết rất rõ ràng, Thẩm gia nổi danh khắp nơi, là dòng họ không giao thiệp với các gia tộc buôn bán vũ khí cùng thuốc phiện, sống rất yên ổn. Bọn họ nhận nuôi cô là vì muốn bảo vệ, tạo ra con đường bằng phẳng để cô bước đi.
Cho nên, khi Nam Hoài biến mất một đoạn thời gian, cô bàng hoàng hoảng sợ, cảm thấy mình nên rời khỏi đất nước.
Mà Thẩm Gia Minh, cũng không nên ở cùng một chỗ với cô.
Lúc đó, cô suy nghĩ như thế.
May mắn, khi gặp lại, Thẩm Gia Minh đã trở thành một thiếu tá phong lưu phóng khoáng, cộng thêm sáu năm cùng trưởng thành của hai người, cũng đủ hóa giải những tổn thương mà cô gây ra cho hắn.
May mắn, cô không mất đi người bạn rất quan trọng này.
“Tiếp tục nói.”
“Không còn gì để nói.” Cô nâng khuôn mặt hắn, hôn vào bờ môi, “Đó là lúc mười tuổi, rất đơn thuần. Khi mới bắt đầu, em thậm chí nghĩ đến hôn môi cũng sẽ mang thai, nên thật sự rất trong sáng.”
Trình Mục Dương nâng khuôn mặt cô, muốn cô nhìn hắn.
Cô cười né tránh: “Cẩn thận em lây cảm cho anh ——”
Đáng tiếc hắn thật sự thực kiên trì, không chút do dự hôn cô, xâm lược dây dưa đầu lưỡi của cô. Nam Bắc không thể dùng mũi hô hấp, hôn lưỡi cũng là một loại tra tấn.
Cuối cùng ngực cũng bắt đầu đau.
Cô dùng hết sức lực toàn thân đẩy hắn ra, há to mồm thở dốc: “Em không thể, không thể, hô hấp.”
Bởi vì kịch liệt ho khan, gương mặt của cô thực nóng, trong mắt còn sót dấu vết của hơi nước.
“Anh thật là…” Nam Bắc oán hận cúi đầu, cách lớp áo sơmi cắn bờ vai hắn, “Ở N