Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.
đương nhiên biết rõ ràng thân phận của Nam Bắc. Thỉnh thoảng cũng có nghe qua cháu ruột của Thẩm gia cùng cô có quan hệ. Lúc này Thẩm Gia Minh chỉ dùng biểu hiện vô cùng kỳ quái, hút thuốc mà nhìn hai người ở một chỗ.
Trình Mục Dương không nói gì, ném thẻ bạc vào chữ “Đại” trên bàn.
Một tay của hắn nắm tay Nam Bắc, tay còn lại đặt trên bụng cô.
Nam Bắc có thể cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay hắn, lại nhớ đến tay hắn thế nào lần vào thân thể cô, làm cô trằn trọc không thể giãy dụa.
Cô gái từ từ mở đĩa, hắn thắng.
Mọi người sau khi hoan hô hắn lại khôi phục hứng thú vào ván bài. Thẩm Gia Minh muốn cười nhưng không cười, lắc đầu, nhìn chiếu bạc.
“Tối hôm qua ngủ ngon không?” Trình Mục Dương thấp giọng hỏi cô.
Nam Bắc quay đầu nhìn hắn: “Cũng không tốt lắm, anh thì sao?”
“Cũng không tốt lắm, vì anh luôn nhớ em.” Trình Mục Dương âm thanh vẫn trầm thấp như cũ, nói đâu vào đấy: “Nếu em lại cho anh một cơ hội nữa, anh chắc chắn sẽ không ra khỏi phòng em.”
Cô thở dài: “Nhỏ giọng chút.”
Trình Mục Dương lặng yên không một tiếng động đem cô kéo vào lòng; “Lúc nãy thấy em, anh bỗng nhiên muốn biết, dáng vẻ của em khi ở sòng bạc khu Tam Giác Vàng của Myanmar thế nào?”
Nam Bắc kinh ngạc nhìn hắn: “Anh từng đến khu Tam Giác Vàng?”
Trình Mục Dương nhẹ nhàng lắc đầu: “Chỉ là nghe qua. Ngô thị tại Tam Giác Vàng đầu tư ba triệu xây dựng sòng bạc, chưa đến ba năm đã hoàn toàn đóng cửa, không thể thu vốn gốc. Nam gia đối với chuyện này hẳn là có không ít công lao.”
Giọng nói của hắn bình thản, như là đang kể một câu chuyện râu ria không quan trọng.
Nhưng mà tất cả những điều này có liên quan đến cô. Nam Bắc thậm chí có ảo giác, người này bốn năm qua không hề tách rời cô, luôn như hình với bóng, mọi chuyện của cô hắn đều hiểu rõ.
Dưới tứ đại gia tộc, có chín gia tộc không thể khinh thường.
Ngô thị chính là một trong số đó.
Trải qua nhiều năm lột xác, bọn họ phần lớn tham gia vào tầng lớp chính trị, lợi ích kiếm từ sòng bạc cũng không ít. Thế giới lớn như vậy bọn họ buôn bán ở đâu cũng kiếm lời vô số.
Nhưng sòng bạc ở khu Tam Giác Vàng của Myanmar là trường hợp đặc biệt.
“Hai, ba năm trước, Tam Giác Vàng mới có sòng bạc, anh có biết, những khách chơi bào rất mê tín việc “gặp hồng” [1'>.” Nam Bắc dán môi bên tai hắn nhẹ giọng nói. “Bọn họ tin tưởng, chỉ cần “gặp hồng” là có vận may tràn lan, đại sát tứ phương (đánh đâu thắng đó). Nếu lúc đó anh đến khu Tam Giác Vàng sẽ nhìn thấy rất nhiều nơi dán biển hiệu “xung hỉ” tại ngã tư đường, phòng ốc đơn sơ dơ bẩn. Có người sẽ chuẩn bị cho anh một ít thuốc phiện thấp kém cùng với một cô gái.”
Cô không thích những nơi này, lúc nào cũng nghe được những tiếng vang đáng sợ phát sợ từ tấm vách tường làm bằng gỗ, còn có những tiếng khóc kháng cự.
Giữa những tiếng vang của xúc xắc, Trình Mục Dương cúi đầu trả lời cô: “Anh biết, em không thích.”
Tay Trình Mục Dương vẫn nhẹ nhàng vuốt ve tay cô, tựa như là một thứ mà hắn rất yêu thích, cứ lặp đi lặp lại hành động như vậy để xác nhận là nó vẫn tồn tại.
Tâm tư hai người sớm đã không còn ở trong này.
Có một điều gì đó lặng yên lan tràn trong mạch máu, hết sức căng thẳng.
Đại sảnh truyền đến tiếng hoan hô, còn có âm thanh nguyền rủa, hấp dẫn ánh mắt mọi người. Đồng thời, có một bóng người từ cửa ngã nhào vào trong.
Sau một lát im lặng, cô từ khe hở của bức rèm có thể nhìn thấy người đang nằm rạp dưới mặt đất.
Là một cô gái.
Sòng bạc Myanmar (2)
Edit: Nguyệt Sắc
Bốn phía càng lúc càng ồn ào, ai cũng không biết người nào mang cô gái này vào đây. Nhưng tất cả đều biết ở Đông Nam Á thịnh hành thói quen mê tín “gặp hồng”. Hôm nay, trên chiến thuyền này, tại sòng bạc này, không ai có thể công khai làm chuyện này, chỉ tưởng tượng cũng khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào.
Nam Bắc nhăn mi.
Cô đưa tay vén bức rèm lên, muốn nhìn một chút người nào trên chiếc thuyển này có lá gan như vậy.
Cô gái phục vụ không nghĩ tới sẽ có người yêu cầu thế này: “Có, nhưng nơi này không cho phép…”
“Không cho phép cái gì?”
Cô gái khẽ cười, ôn nhu nói: “Chu gia có nói qua, thuyền này có khách quý nên phải kiêng kị, không cho phép “gặp hồng” xung hỉ. Chúng tôi có quy tắc của mình, nếu quý khách không thể chấp nhận, xin mời rời thuyền.”
“Gặp hồng xung hỉ?” Ngô Thành Phẩm cười, dùng tay phải xé váy làm bằng vải bố của cô gái kia, “Cô ấy là bạn gái của tôi, bạn gái nhỏ.”
Bởi vì vải bố rất cứng nên xé hai ba lần mới rách, hắn ném mấy tấm vải rách xuống đất.
Hắn làm rất thản nhiên, lấy cớ cũng rất khéo.
Cô gái phục vụ trầm mặc không biết nói gì.
Lúc này, tất cả các bức rèm đều bị người xốc lên, những cô gái bưng nước phục vụ cũng dừng bước, tránh xa nơi Ngô Thành Phẩm đứng.
Cuối cùng, Nam Bắc vén rèm đi ra.
Cô lên thuyền này là việc ngoài ý muốn, tham dự chuyện lần này cũng là ngoài ý muốn, tất cả mọi người đều nghĩ người Nam gia sẽ không xuất hiện. Cho nên, khi cô cùng Trình Mục