Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
khi trải qua bạo ngược cùng chết chóc, dáng vẻ tiều tụy này vẫn tin tưởng như cũ.
Rất nhanh liền có người đến mang thi thể cùng những người bị thương đi, vài cô gái mặc sườn xám nghiêng người lau máu trên sàn nhà. Một sự kiện nho nhỏ này, ngược lại làm cho những người đánh bạc càng hưng phấn hơn.
Không thể không thừa nhận, đối với dân cờ bạc mà nói, nhìn thấy máu có thể làm cho họ quên đi nhân tính, đắm chìm trong thiên đường, trong địa ngục, trong chiếu bạc, trong tiếng kêu lóc xóc của những chiếc đĩa sứ đựng xúc xắc.
Mấy triệu đô la Mỹ mặc dù không phải mục đích cuối cùng, nhưng riêng tội danh đánh bạc cũng khiến Ngô thị bị hai quốc gia bóc lột mấy tầng gia sản. Ngô Thành Phẩm có oán hận với cô như vậy cũng là bình thường.
Nhưng kết quả cuối cùng, Trình Mục Dương lại đem toàn bộ ân oán này nắm trong tay hắn.
Tự tay bắn chết tiểu thiếu gia của Ngô gia, lại ở trước mặt mọi người hung hăng cho Chu gia ‘một cái tát mạnh’ như vậy. Người Trung Quốc coi trọng nhất là thể diện, nhất là đối với gia tộc chú trọng hình thức này. Cô nghĩ lại, cảm thấy lần này có chút phiền phức.
Cô cùng Trình Mục Dương ngồi ở chiếu bạc chỉ có hai người, bên trong bức rèm, cô nhìn hắn, hắn lại nhìn cô.
Cuối cùng, cả hai đều cười.
Hắn bảo nhà cái tiếp tục lắc xúc xắc, thuận miệng nói: “Anh vẫn cho rằng đã hiểu hết về em.”
Nam Bắc từ trong tay hắn lấy ra một thẻ bạc ném xuống: “Cuối cùng cũng phát hiện anh căn bản là không hiểu em sao? Nhớ rõ em đã từng nói trước đây có lần đã bắt một con khỉ không? Để có thể bắt khỉ, thắt lưng phải mềm dẻo. Kỳ thật, em cũng không giỏi tới mức đó, thật sự không giỏi đâu.” Cô nhếch miệng nở nụ cười: “Anh trai em mới lợi hại, chỉ cần đánh một quyền vào mũi anh, sẽ đem xương cốt ở đó biến thành những mảnh nhỏ găm vào đầu, phương thức ra đòn rất nghệ thuật.”
Trình Mục Dương cười một cái, nhẹ nhàng lấy tay gõ chiếu bạc: “Cô gái kia nói với em điều gì?”
“Cô ấy cảm ơn em, cầu nguyện Phật tổ sẽ phù hộ em.”
“Vì sao?”
“Myanmar.” Cô chăm chú nhìn hai đĩa sứ đang chuyển động, phán đoán thắng thua của mình. “Bọn họ là quốc gia rất tôn thờ Phật giáo. Nếu anh có dịp ghé qua sẽ thấy rõ, đây là lời chúc phúc chân thành của họ.”
Trình Mục Dương nhớ lại một lát, học lại lời nói của cô gái kia.
Quả nhiên là thiên tài ngôn ngữ, nghe một lần liền nhớ kỹ.
Lời nói này dùng giọng của hắn nói ra, gợi cảm mê hoặc lòng người.
Đĩa sứ mở, hắn thắng.
Cô vốn định dùng tiền của hắn để kiếm ít vốn cho mình, không nghĩ đến là hắn thắng.
Trình Mục Dương đưa tay đè tay cô đặt ở trên chiếu bạc, bí hiểm cười cười: “Càng thiếu nợ càng nhiều, làm sao bây giờ?”
“Thôi thì đánh cược bồi thường a.” Nam Bắc cố ý ngả ngớn nói, vẫy tay với nhà cái: “Để chúng tôi nghỉ ngơi một chút.”
Nhà cái thực thức thời rời khỏi bức rèm che.
“Anh không nên nổ súng ở sòng bạc, hơn nữa là tự tay nổ súng. Việc này không đáng.”
Hắn cười: “Lo lắng cho anh?”
“Em sợ anh sẽ gặp phiền toái.” Giọng nói Nam Bắc mềm mại, nhẹ nhàng, lấy tay chỉ vào mi tâm hắn: “Anh suy nghĩ cái gì? Trình Mục Dương, nói em biết, trong đầu anh tột cùng là đang nghĩ cái gì?”
Hắn nắm lấy cô kéo ra khỏi mi tâm của mình, thấp giọng nói: “Anh rất khi nổ súng, vừa rồi chỉ sợ em có nguy hiểm.”
Chỉ khi có hai người, hắn mới có dáng vẻ này, nói những lời này.
Nam Bắc bỗng nhiên nhớ lại một đêm đó tại Bỉ. Cô ngồi trên mặt đất bên cạnh đám lửa, chúc mừng mình khi nhận được tin tức của Nam Hoài. Khi đó, hắn cũng không biết vì sao cô vui vẻ như vậy, chỉ là ngồi trông chừng, sợ cô bị phỏng tay.
Hắn càng không biết, một tuần sau, cô liền rời khỏi hắn, trở về Uyển Đinh.
Sòng bạc Myanmar (3)
Edit: Nguyệt Sắc
Hai người đang nói chuyện.
Cô gái trẻ của Chu gia ôm một cậu bé vào sòng bạc.
Cậu bé kia mấy ngày nay thấy Nam Bắc cũng đặc biệt thích cô, vén rèm bước vào, vỗ vỗ chân Nam Bắc. Cô cười ôm cậu bé đặt trên một cái bàn.
Trình Mục Dương nhướng mày, không tiếng động nở nụ cười.
“Cho nên, phải nhớ rõ lời chị nói.” Nam Bắc lấy tay nhẹ nhàng nắm mũi cậu bé. “Vĩnh viễn không được bắt nạt kẻ yếu, nhất là phụ nữ. Nếu có người vi phạm nguyên tắc của em, vì bảo vệ những người xung quanh, em phải tiêu diệt hoàn toàn kẻ xấu đó.”
Lời này nói xong, ngay cả mẹ của cậu bé cũng cười rộ lên, khen cô dạy dỗ rất khéo léo.
Cô gái kia thoạt nhìn thật trẻ, Nam Bắc tùy tiện nói hai câu, lại phát hiện tuổi của cô ấy chỉ mới mười chín. Chẳng qua vì mặc trang phục truyền thống, lại ôm con trai, đương nhiên trông có vẻ già hơn một chút.
Hai người nhanh chóng rời sòng bạc.
Phòng Trình Mục Dương, nằm cuối hành lang tầng năm. Tay hắn lớn hơn tay cô rất nhiều, gắt gao ôm cô. Hai người từ lúc vào thang máy không ngừng hôn môi. Tay hắn đêm nay vì cô mà giết người, thậm chí vì cô có thể gặp phải phiền toái không cần thiết.
Cô nghĩ, cô đã nợ hắn rất nhiều.
Trình Mục Dương xoay người mở cửa phòng, cô tránh qua bên bước vào.
Tay hắn đóng cửa lại