Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

ương Cảng là phiên âm Hán Việt của Hồng Kông.






Ván bài cuối cùng (3)
Edit: Nguyệt Sắc
Khuôn mặt Chu Sinh trầm đi nhưng vẫn đang cười: “Quả là nên giữ quy tắc. Chỉa súng vào khách không phải là quy tắc của Chu gia, ông chủ Trình như thế đã nhẹ tay rồi.” Hắn vẫy tay, gọi người tới xử lý quản gia, “Tối nay thực có lỗi, không nghĩ tới người của chúng tôi sẽ uy hiếp đến an nguy của ông chủ Trình.”
“Việc này cũng bình thường.” Vết thương trên mu bàn tay của Trình Mục Dương rất bắt mắt, vừa rồi hắn đã dùng tay bị thương ra đòn cho nên toàn bộ mu bàn tay bắt đầu sưng đỏ, “Ngay cả tôi, cũng không dám bảo đảm những người bên cạnh mình là tuyệt đối trung thành.”
Trình Mục Dương cảm thấy không thoải mái liền cáo từ rời đi.
Cô ngồi ăn rất chuyên tâm, có người gõ cửa. Mở cửa liền nhìn thấy Thẩm Gia Minh.
“Đang ăn cái gì sao?” Thẩm Gia Minh thấy cô chậm rãi nuốt gì đó trong miệng, cười rộ lên, “Ăn từ từ, coi chừng nghẹn.”
Cô nuốt xong liền nói: “Cá nướng bạc hà, đến đây cùng ăn đi.”
Thẩm Gia Minh không khách khí đi qua cầm lấy đũa của cô gắp đồ ăn khác mà ăn: “Anh không thích bạc hà, em không phải không biết.” Nam Bắc nghĩ nghĩ, “Đúng vậy.”
“Ván bài đêm nay, em có đến xem không?” Thẩm Gia Minh vừa ăn vừa hỏi.
“Không đến.” Nam Bắc trực tiếp cự tuyệt. “Em sợ em sẽ khẩn trương. Em cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì đó, không bằng cứ ngủ thẳng một giấc tới Đài Loan còn hơn.”
Thẩm Gia Minh tùy tay cầm lấy điều khiển từ xa mở tivi, dựa vào sô pha xem tin tức buổi chiều. Người dẫn chương trình tivi mặc áo một bộ quần áo màu trắng, nở nụ cười tiêu chuẩn, Anh văn lưu loát.
Sau khi quảng cáo ngắn gọn, nữ dẫn chương trình cầm lấy một xấp tư liệu bình thản nói: “Sáng nay lúc 5 giờ, tàu của Philippines bỗng nhiên tiến vào hải phận của Trung Quốc. Sau khi giao chiến, hai thuyền của Philippines đã bị khu trục hạm [1'> của ta đánh chìm, hiện nay đã rút khỏi hải phận Trung Quốc, tiến vào eo biển Ba Sĩ. Đây là lần đầu tiên sau 94 năm, Trung Quốc đánh chìm hai tàu chiến của Philippines…”
Khi cô đang chăm chú lắng nghe thì Thẩm Gia Minh đã chuyển sang kênh khác.
“Sao lại không nghe?” Nam Bắc kì quái nhìn hắn.
Thẩm Gia Minh không ngừng đổi kênh nói với cô: “Không nghe là đội tàu của Philipppines đã rút về eo Ba Sĩ sao? Không có quan hệ gì tới chúng ta. Du thuyền này chắc hẳn đang ở khu vực biển phía Nam, Chu gia đã sắp xếp mọi thứ rồi, không ảnh hưởng gì đến chúng ta đâu.”
Đi xuống phía Nam chính là khu vực biển Đài Loan.
Cô ăn sạch sẽ cá nướng, uống một ly trà bạc hà, cùng Thẩm Gia Minh nói chuyện phiếm. Gian phòng này có hơn một nửa cửa sổ là sát đất, nhìn ra có thể thấy ngoài biển rất rõ ràng. Hai người ngồi không xa nhau, nhìn những tầng mây bên ngoài.
“Sắp có gió lốc.” Nam Bắc thì thào nói.
Thẩm Gia Minh nghe không rõ, vừa định mở miệng hỏi thì điện thoại vang lên. Hắn lấy điện thoại ra nghe, một lúc sau thì nói với Nam Bắc: “Có người thông báo, chúng ta sắp đi vào khu vực bão.”
Nam Bắc dạ: “Bão cũng được, chỉ cần không đụng đá ngầm.”
Cô đứng lên, đi đến bên cạnh cửa sổ.
Trên biển, mặt trời đã lặn.
Vẫn một màu đen quen thuộc.
Đang xuất thần lại phát hiện một điều kỳ quái. Theo những gì Thẩm Gia Minh nói, thuyền này hẳn là đang ở hải vực phía Nam, sao lai có thể xuất hiện “Hắc triều”? Loại nước biển màu đen này chỉ xuất hiện từ vùng biển Philippines đến phía Đông biển Đài Loan, không thể xuất hiện ở vùng biển phía Nam này.
Philippines… Đài Loan.
Trong đầu Nam Bắc vẽ nên một bản đồ.
Eo biển Ba Sĩ?
“Em nhớ rõ là lúc chạng vạng chúng ta đã qua khỏi eo biển Ba Sĩ rồi mà?”
Thẩm Gia Minh nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Đúng vậy, lúc này chắc chắn đã cách eo biển Ba Sĩ rất xa.”
Nhưng sao hiện nay, chiếc thuyền này rõ ràng lại ở eo biển Ba Sĩ.
Cô không nói ngay với Thẩm Gia Minh, chỉ là sự nghi ngờ của bản thân, hay chủ nhân chiếc thuyền này đã nói dối, cố ý ở lại thêm một đêm trên vùng biển quốc tế này. Hay là có người khác, thay đổi hành trình của con thuyền?
“Anh nên đến sòng bạc đi.” Nam Bắc xoay người, dựa vào kính thủy tinh nhắc nhở Thẩm Gia Minh.
“Uh, cũng nên đi rồi.” Thẩm Gia Minh từ sô pha đứng lên, bỗng nhiên tò mò hỏi cô, “Em thật sự không quan tâm thắng thua?” Nam Bắc từ chối cho ý kiến nhìn hắn: “Việc này không quan trọng. Quan trọng là mọi người có thể bình an trở về.”
Thẩm Gia Minh nhanh chóng rời đi.
Màn đêm yên lặng, trong phòng rất tối, cô muốn đi bật đèn, khi tay đặt trên chốt đèn lại phát hiện tầm mắt mình trở nên mơ hồ. Đồng tử nhanh chóng giãn ra. Nam Bắc đưa bàn tay ra trước mặt, kéo dần ra xa, phát hiện rất khó mới có thể nhìn ngón giữa. Cô đứng yên lặng không tiếng động, không có thống khổ gì.
Động tác của Nam Bắc dần dừng lại.
Đây là phương pháp bức cung hay dùng ở Đông Nam Á. Kích thích tuyến thượng thận để làm giãn đồng tử [2'>, trong đầu bắt đầu sưng tấy.
Đồng tử có thể giãn cực hạn 9mm. Cô đã thấy qua một lần nhưng lúc đó không q


Ring ring