Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
uan tâm lắm.
Cảm giác được đồng tử đang giãn ra dần dần, Nam Bắc mê muội phải dựa vào tường để đứng thẳng.
Không có một tiếng động, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh. Cô dùng tay chống lên vách tường, đứng khoảng 10 phút, cuối cùng cũng có thể thích ứng được nhưng ánh mắt mờ đi.
Làn da trong lòng bàn tay kề sát vách tường.
Cô bắt mình tập trung tinh thần, phán đoán những chuyện có thể xảy ra.
Có lẽ là đồ ăn, có lẽ do thuốc, có thể là không gian lặng im như thế này không thể phát hiện ra khói độc. Rất nhiều khả năng, rất nhiều lý do, có lẽ mỗi người trên thuyền này đều có lý do làm như vậy. Cũng giống như rất nhiều nơi trên thế giới, người chỉ đi trên đường, lúc nào cũng có thể bị bắn chết bất ngờ.
Đôi khi bị người ta thù hận, ngay cả bản thân cũng không biết lý do vì sao.
Huống chi là cô, Nam Bắc, em gái duy nhất của Nam Hoài.
Cô suy nghĩ hỗn loạn, muốn từ các phán đoán tìm ra điều gì đó bất thường. Hành trình của con thuyền đột nhiên thay đổi, ngay cả Thẩm Gia Minh cũng không biết, chắc chắn có người muốn tiếp tục ở lại vùng biển quốc tế? Tại nơi an toàn nhất này, muốn làm việc gì?
Tối hôm qua, người phụ nữ kia dù chết cũng liều mình làm thuyền dừng lại nơi này…
Cô ta còn bỗng nhiên trúng độc.
Nam Bắc không ngừng thử các chức năng của cơ thể.
Cho đến bây giờ, trừ đồng tử bị khuếch tán, không có phản ứng gì khác.
Không biết vì sao, cô bỗng nghĩ tới Trình Mục Dương, Bắt đầu từ Hồ Vạn Đảo, sinh mạng của hắn liên tiếp bị uy hiếp. Tuy rằng hắn che dấu tốt.
Nhưng là,
Đêm đó cô bỗng nhiên tỉnh ngủ thì thấy bắn nhau. Lần thứ hai cùng Thẩm Gia Minh đến cầu thang lại thấy những cái xác ở đó. Nếu đêm đó cô ngủ thẳng đến sáng hay không đến cầu thang, có lẽ cái gì cô cũng không biết. Chỉ là ngẫu nhiên nhưng lại đến hai lần.
Vậy những lần cô không nhìn thấy thì sao?
Tên của hắn xuất hiện trong phán đoán lúc này của Nam Bắc khiến tim cô liền đập không ổn định.
Nếu việc gây giãn đồng tử chỉ là khống chế hành động hành động của cô, như vậy, nguyên nhân có thể là có người muốn giết Trình Mục Dương nhưng không muốn cô nhúng tay hay không?
Cô vừa nghĩ thì lập tức cởi dép lê.
Chân không đứng trên sàn.
Sau đó sờ soạng thay đổi quần áo trên người, việc này cũng mất khoảng 5 phút. Nam Bắc nắm tay vịn cửa, dùng lý trí còn lại suy nghĩ, nếu mở cửa này, nguy hiểm là khó đoán trước được.
Hiện tại, việc nên làm nhất chính là tìm Thẩm Gia Minh.
Nhưng là, cô lo lắng cho Trình Mục Dương, lo lắng trong thời gian mù tạm thời này bản thân sẽ gặp nguy hiểm. Không những không tìm thấy hắn, cho dù Tiểu Phong hay A Mạn hay là bất cứ người nào khác, chỉ sợ cô cũng không nhìn thấy.
Nam Bắc mở cửa, nhẹ nhàng đối mặt với hàng lang hỏi: “Có người không?”
Không ai trả lời, cũng không có tiếng bước chân.
Lúc này, hẳn là tất cả mọi người đi sòng bạc. Nhưng đáng lý ra phải có nhân viên phụ trách an ninh cho người sống ở tầng này chứ, đàng này lại không một bóng người. Nhưng như thế cũng tốt, cô đi chân không tiến lên từng bước.
Phòng Nam Bắc là ở một bên của hành lang, mà phòng Trình Mục Dương là nằm ở cuối, giữa hai hành lang.
Cô lần tay theo vách tường.
Lấy tốc độ nhanh nhất đi đến phòng hắn.
Ngón trỏ lần lượt qua tường, cửa thứ nhất, tường, cửa thứ hai, tường…Cho đến khi đụng đến cánh cửa phòng hắn thì dừng lại, nhẹ nhàng gõ. Không có âm thanh nào.
Hắn đi sòng bạc?
Cô lại nhẹ nhàng gõ cửa.
Trong im lặng, cô cảm giác được cửa phòng chậm rãi mở ra.
“Trình Mục Dương?” Cô kêu tên của hắn, tay đã yên lặng nắm thành quyền.
Nếu không phải Trình Mục Dương thì thật là phiền toái.
Không có trả lời.
Toàn thân căng thẳng, sẵn sàng chuẩn bị đánh trả, nhưng lại bị kéo mạnh vào phòng: “Là anh.” Giọng Trình Mục Dương, ngắn ngủi mà cấp bách. Cô cảm giác cả người đều bị hắn ôm, nhanh chóng di chuyển.
Âm thanh vỡ vụn thật lớn xuyên xỏ qua toàn bộ căn phòng.
Trong tiếng gió tít gào, cô bị che kín miệng và mũi, cà người bị hắn ôm chặt, sau đó từ trên cao rơi xuống. Nháy mắt đã chìm vào nước, đồng thời ngay lúc đó, một tiếng nổ mạnh vang bên tai, sau đó âm thanh này theo dòng nước dần dần đi xa.
Âm thanh chỉ nhỏ dần, nhưng không kết thúc.
Cô không nhìn thấy, chỉ biết bản thân đang ở trong biển. Trình Mục Dương nhảy xuống quá nhanh, không nói trước để cô chuẩn bị, phổi đã bắt đầu thiếu dưỡng khí, ngực co rút đau đớn. May mắn, hắn nhanh chóng ôm cô nổi lên, sau đó buông tay cằm lấy thắt lưng cô, nâng cô cao khỏi mặt nước.
Nam Bắc trong màn mưa giữa biển, mở miệng thở phì phò.
Môi cùng đầu lưỡi thấm đẫm nước biển, mặn chát, khiến người ta buồn nôn.
“Anh biết hiện giờ em không nhìn thấy.” Trình Mục Dương nói, “Anh lập tức sẽ mang em bơi khoảng 1000 thước, hiện tại đang bão lớn, chờ lên bờ sẽ nói mọi việc với em.” Giọng của hắn bị sóng biển cùng bão làm suy yếu, đứt quãng mà lượn lờ xung quanh tai cô.
Cô không nói nhiều lời vô nghĩa, chỉ nói một chữ được.
Không cần hắn nói, khi hai hai người nhảy xuống nước, cô liền biết hiện tại có bao nhiêu n