Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

hai không biểu lộ trên mặt, bọn họ biết, nếu Trình Mục Dương đã quyết định, khẳng định sự tình đã có biến chuyển, hơn nữa là biến chuyển rất quan trọng.
Sau khi hắn nói xong, cả ba người rất ăn ý mà im lặng, làm theo sự sắp xếp của người cảnh sát kia.
Rất nhanh liền có người lái xe dẫn đường cho bọn họ đến gia tộc Khăn An Cư.
Kyle không hỏi, Nam Bắc không hỏi, hắn cũng không nói.
Xe chạy mãi vào đến khu vườn sau cánh cổng lớn, phong cảnh ngoài cửa sổ trở nên ấm áp lạ thường. Dọc theo đường đi là một con sông không rộng lắm, bốn phía trồng đủ loại quả dừa cùng mía. Cũng bởi vì những loại quả này mà trong không khí đều thơm ngát mùi thực vật.
Hệ sinh thái trong khu vườn này thật hoàn hảo.
Thậm chí còn phảng phất phong cách thực dân Tây Ban Nha.
Kiến trúc xa xa, giống như bức tranh thời Trung Cổ.
Khi bọn họ xuống xe thì có rất nhiều người nghênh đón, ăn mặc cũng rất trang trọng. Ngược lại dáng vẻ của ba người họ có chút buồn cười. Nam Bắc nhìn thấy A Mạn đứng sau đám người, chớp mắt liền hiểu được vì sao Trình Mục Dương lại đồng ý đến đây.
Tất cả việc này là do A Mạn sắp xếp.
Lúc cô nhận ra mọi việc, bỗng nhiên có một cô gái Đông Âu xinh đẹp nâng váy đi đến phía Trình Mục Dương. Sau đó ôm hắn một cái đồng thời dùng tiếng Trung trúc trắc của mình kêu tên hắn: “Trình.”
Chỉ một chữ.
Trong lòng Nam Bắc có không biết bao nhiêu cảm giác.
Có vui mừng, chờ đợi, chờ đợi cùng lo lắng.
Thậm chí, cô còn có bất mãn.
Một tay Trình Mục Dương vỗ vào sau lưng cô gái kia cười cười.
“Xin chào.” Cô gái kia chuyển sang tiếng Anh nói chuyện với Nam Bắc, “Tôi là Catherine (Phiên âm hán Việt là Khách Thu Toa, vốn là Cachiusa, tên gọi thân mật của các cô gái Nga tên Catherine. Mình sẽ giữ nguyên tên nước ngoài, không thích cái tên phiên dịch Khách Thu Toa lắm, hehe) là bạn của Trình, bạn rất nhiều năm.” Giới thiệu ngắn gọn nhưng lại khiến Nam Bắc buồn cười. Rất khó khăn mới biết được một cô gái Nga thứ hai, sao lại có tên giống nhau chứ, đây là trùng hợp sao (cô bạn cùng phòng người Nga của Nam Bắc cũng tên là Catherine)?”
Nhưng mà nụ cười của cô trong mắt cô gái kia lại trở thành đùa cợt.
Hơn nữa, hình ảnh của Nam Bắc hiện nay thật không dám khen tặng. Trải qua một đêm bôn ba, cô không giống Trình Mục Dương cởi trần nhưng cũng không kém phần chật vật.
Thậm chí trên người cô còn có mùi máu tươi.
Mọi người đến đại sảnh.
Trình Mục Dương vẫn dùng tiếng Philippines nói chuyện với chủ nhân. Cô gái kia, dường như cũng là bạn bè với chủ nhân, không ngừng mỉm cười nói chuyện với họ.
Ngược lại, Nam Bắc lại bị lãng quên.
Cô nhớ tới, khu vườn đẹp như vậy nhưng khắp nơi đều có thi thể, đối với những người ở đây cũng không có hảo cảm nên chỉ im lặng đi bên cạnh Trình Mục Dương.
Qua một lát, A Mạn không tiếng động đi đến bên cạnh cô, nhẹ giọng nói: “Nghe không hiểu, cũng không nói chuyện, không bằng để tôi mang cô đi tắm nước ấm.” Nam Bắc cười, thấy rất cảm kích, theo A Mạn rời đi.
A Mạn mang cô lên một căn phòng ở lầu 3, có phòng tắm rất lớn.
Bồn tắm này, ước chừng có thể chứa đến ba, bốn người.
A Mạn nói hai câu, hai cô gái Phillippines liền giúp Nam Bắc chuẩn bị nước tắm, còn có những đóa hoa, khiến người ta cảm thấy như ở thiên đường. A Mạn nhẹ giọng nói chuyện với cô, hỏi về cuộc sống hơn mười mấy ngày qua. Nam Bắc mỉm cười, chỉ nói cô như trở về cuộc sống nguyên thủy. A Mạn cười, sờ sờ mái tóc đen dài ẩm ướt của cô: “Em trai tôi, nhất định rất đau lòng vì cô.”
Trong hơi nước lượn lờ, Nam Bắc mệt mỏi nhắm mắt, cười cười, không nói chuyện.
“Catherine cùng lớn lên với cậu ấy từ năm mười tuổi, vẫn luôn thích cậu ấy.” A Mạn tiếp tục giải thích với cô, “Lần này, nhờ vào sự giúp đỡ của cô ấy mới có thể giúp ba người vào đây. Nhưng mà lúc nãy trong điện thoại tôi không nói chuyện này với cậu ấy, sợ cậu ấy sẽ từ chối. Cô chắc cũng biết, CIA đã giăng lưới tại Philippines, nếu không có gia tộc Khăn An Cư giúp, cậu ấy tuyệt đối không thể đến sân bay.”
Lời của A Mạn, rất có đạo lý.
Cho nên, Nam Bắc cũng không nói gì.
Dòng nước ấm chảy không ngừng, nhiệt độ ổn định.
Cô thậm chí muốn dựa vào bồn tắm mà ngủ, bỗng nghe được tiếng mở cửa, nhưng cũng lười mở mắt. Cho đến khi cảm giác được có người bước vào bồn tắm, tay ôm hai bên sườn của cô, lúc này Nam Bắc mới nheo mắt nhìn hắn.
Có mùi rượu mạnh.
Thật đúng là tửu quỷ, vất vả mới thoát khỏi khu người Hồi, liền như cá gặp nước.
Hơi nước bốc lên, khiến làn da cô trở nên mờ ảo rất đẹp.Trong ánh mắt của hắn có men say, cũng có tình dục.
Cô cười, tựa đầu trên tay trái của hắn: “Nơi này, vẫn tốt hơn rất nhiều là ở khách sạn hay ở trên xe.”
“Thật đúng.”
“Em rất ngạc nhiên, sao anh có thể bỏ được những người kia đến tìm em?”
“Ghen tị sao?” Giọng của hắn pha thêm men rượu, cực kỳ mê người.
“Một chút.”
“Có thể nhiều hơn một chút không?” Hắn cười, “Như vậy anh sẽ rất vui vẻ.”
“Thực ngây thơ. Được rồi.” Cô cũng cười, “Nhiều một chút.”
Thân thể của hắn dán sát vào người cô, hắn vẫn mặc quần dà