pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

ng cũng nhẹ nhàng nắm thắt lưng của cô kéo vào sàn nhảy. Cách thức tiến vào rất bắt mắt, khiến ai cũng chú ý. Ánh đèn mơ hồ chiếu qua khuôn mặt của hắn lộ ra một nụ cười nhạt. Nam Bắc đặt một tay trên tay Trình Mục Dương, phối hợp theo bước chân của hắn.
Cô bỗng nhớ tới một đêm đó trong quán bar trên du thuyền, không có ai, hai người nhảy từ khuya đến bình minh.
Khi đó cô và Trình Mục Dương không có điều gì phải kiêng kỵ, thân thiết đến mờ ám.
Suy nghĩ mông lung vài giây, khi hoàn hồn lại, đã thấy hắn chăm chú nhìn cô, giống như đêm đó, hắn cúi đầu, chóp mũi nhẹ nhàng ma sát chóp mũi, không coi ai ra gì.
“Nam Bắc?”
“Vâng.”
“Nam Bắc.”
Cô lại dạ.
Như đã thành thói quen, Trình Mục Dương mỗi lần gọi cô đều như vậy. Không ngừng lặp đi lặp lại, như để chứng thực cô tồn tại, mà cô, không hề thấy phiền toái khi trả lời hắn.
Tay Trình Mục Dương từ thắt lưng tiến lên ôm lấy khuôn mặt cô, muốn cô nhìn vào hắn.
“Em có nguyện ý gả cho anh không?”
Khoảng cách của bọn họ rất gần, gần đến mức cô không thể trốn thoát ánh mắt của hắn.
“Thật sự nghiêm túc sao?”
“Thật sự.”
Bàn tay hai người nắm lấy nhau, Nam Bắc có thể cảm nhận được độ ấm nóng rực từ tay hắn.
Tâm cả hai, loạn như ma.
“Nhìn tay của anh.” Thanh âm của hắn rất nhẹ.
Nam Bắc nhìn theo tầm mắt của hắn.
Bàn tay cô phủ lên bàn tay hắn, mà trên tay của hắn có một cái nhẫn rất đẹp.
Màu xanh trong sáng. (ngọc lục bảo)
Cái nhẫn gần trong gang tắc, treo ngay trước ngón áp út của cô.
Hắn đang chờ đợi câu trả lời, vẫn bước từng bước theo điệu nhạc. Nam Bắc nhìn cái nhẫn, rất muốn đưa tay để hắn mang vào. Cô tin rằng, cô sẽ không gặp được người nào như Trình Mục Dương nữa, có thể làm tâm hồn cô xao động thế này. Rất nhiều lần khi cùng hắn triền miên, Trình Mục Dương luôn nói những câu si mê khiến cô khắc vào trái tim.
Hắn đã nói, tuyết ở Moscow luôn khiến người ta né tránh, không muốn ra ngoài.
Mà hắn luôn muốn đem cô nhốt trong phòng, chỉ có hai người họ, ngồi trước lò sưởi mà trải qua một ngày.
Sau đó đến khuya, hắn sẽ dẫn cô đi tham quan thành phố Moscow.
Tay Nam Bắc chậm rãi nắm thành quyền.
Cô nhẹ nhàng mà thở dài một hơi.
“Lần nào anh cũng bức em đưa ra quyết định.” Cô dán mặt vào ngực hắn, “Lần này thật sự là không được. Từ lúc bốn tuổi, em đã bắt đầu theo anh trai chạy trốn. Rất nhiều đêm, anh ấy vụng trộm để em trước nhà của người nào đó rồi biến mất vài ngày, sau đó trở về mà người đầm đìa máu. Anh ấy luôn mang theo dao bên mình, mọi người đều sợ anh ấy mà không dám nhận cả hai anh em, anh ấy hi sinh rời đi để em được nhận, phần lớn những gia đình anh ấy gửi em vào đều nghèo, nhưng là vẫn có thể được ăn no. Cũng có những lúc, anh ấy đem bản thân mình ra làm mồi nhử, chỉ vì muốn em có thể được ăn được ngủ vài ngày.”
“Thực vất vả.” Hắn nói.
“Vâng, rất vất vả.” Nam Bắc nhắm mắt lại, nghe tiếng tim của hắn đập rất nhanh, “Cho nên nếu anh ấy nói, Nam Bắc, Trình Mục Dương là kẻ địch của chúng ta, thì em sẽ tuyệt đối không bao giờ gặp lại anh nữa.”
Trình Mục Dương mang chiếc nhẫn để vào túi áo sơ mi trên ngực: “Xem ra em không thích hợp với ngọc lục bảo, lần sau em có muốn anh đổi qua ruby không?” Hắn nói thật nhẹ nhàng.
“Cũng được, em rất thích màu đỏ.”
Cô đáp lời thoải mái.
Trình Mục Dương cười một cái, không thèm nhắc lại, chỉ là đem cô ôm chặt vào người.
Vũ khúc tiến vào cao trào, hai người phối hợp ăn ý đến hoàn mỹ, bỗng nhiên thấy được Catherine cùng một người đàn ông xa lạ đi tới. Catherine vui mừng kêu tên hắn, còn người đàn ông kia dùng đôi mắt xanh lam lễ phép nhìn bọn họ.
“Chúng ta đổi bạn nhảy được không?” Catherine đề nghị.
Nam Bắc lập tức hiểu được ý tứ của cô ta.
Rất tự nhiên, hai người trao đổi bạn nhảy.
Khi cô đặt tay vào tay người đàn ông Châu Âu kia, rõ ràng nhìn thấy ánh mắt vui sướng của Catherine. Nam Bắc dời tầm mắt, cảm giác được bạn nhảy đang nhìn cô.
Cô nhìn hắn, người đàn ông dùng giọng Anh hỏi: “Tiểu thư, cô là bạn của Catherine.”
Cô vuốt cằm cười cười.
Dưới ánh đèn, Trình Mục Dương đã ôm lấy Catherine đi đến ngoài sàn nhảy, tùy ý cầm một ly sâm panh, nhìn về phía cô nhẹ nhàng nâng ly, lặng yên tạm biệt.
Những ngọn đèn trên sàn nhảy thay đổi liên tục, mọi người đều đắm chìm trong vũ khúc, lời tạm biệt của hắn, có vẻ không ai chú ý.
Nam Bắc theo phép lịch sự cùng người đàn ông kia hoàn thành điệu nhảy.
Trình Mục Dương theo kế hoạch biến mất khỏi yến tiệc. Cô cầu nguyện hắn có thể thuận lợi đến sân bay, đồng thời cũng nhân lúc sàn nhảy náo nhiệt mà nâng váy lên đi khỏi đó.
Sau lưng tòa kiến trúc này là một thác nước tự nhiên.
Nơi đó cũng có rất nhiều người tụ tập, nói chuyện thân mật vui vẻ, cũng có những âm thanh ái muội không rõ ràng và những tiếng nói đấu tranh chính trị gay gắt. Rất nhiều người nói, cô nghe không hiểu và cũng không có quan hệ gì.
Nam Bắc nhớ rõ, đây không phải là lần đầu tiên cô cự tuyệt lời cầu hôn.
Khi Thẩm Gia Minh mười tám tuổi, trong buổi tiệc sinh nhật của hắn, tại cửa phòng ngủ