Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.
đầu đến cuối, trừ bỏ đôi mắt thì không ai biết rõ vẻ ngoài của cô ta. Huống hồ, những nữ khoa học gia đó chỉ gặp có một ngày, sẽ không nhớ rõ dung mạo.
Nếu không có may mắn, Nam Bắc căn bản không có cơ hội hóa trang thành cô ta.
Sau khi mọi sự thỏa đáng, Nam Bắc đi ra khỏi toilet.
Ba Đông Cáp vẫn đứng hút thuốc không xa nhìn về nơi này. Lúc Nam Bắc dến gần hắn vẫn không chú ý, cho đến khi cô nhẹ nhàng nói một câu tiếng Myanmar: “Vào toilet, lấy đồ.”
Ba Đông Cáp đang hút thuốc bỗng nhiên dừng một chút.
Nam Bắc không dừng bước mà đi thẳng về hội trường. Ngồi ở vị trí của nữ khoa học gia kia.
Thiết bị liên lạc ở tai đã im lặng, không còn âm thanh trao đổi gì.
Kyle nhất định nghĩ Nam Bắc đang ngồi đây chính là nữ khoa học gia.
Mà con mồi chân chính của hắn lại ở trong một phòng toilet, nằm im lặng.
Quả nhiên hành trình được sắp xếp như lời của Kyle, chia làm ba đợt. Có người phụ trách cẩn thận kiểm tra sỉ số, đến lượt Nam Bắc thì người trợ lí phụ trách bỗng nhiên nói câu gì đó. Người phụ trách gật đầu cười, nói với cô: “Cô Qana, chúng tôi biết cô cùng với một vị nữa rất muốn đi thử chuyến tàu lửa băng qua sa mạc, từ thủ đô Riyadh đến Dammam [2'>, chúng tôi sẽ xếp cô ngồi ở khoang hạng nhất. Đến Dammam, cô sẽ từ sân bay King Fahd rời khỏi Ả Rập Saudi, chúc cô hành trình vui vẻ.”
Nam Bắc không nói gì, chỉ là nhẹ vuốt cằm xem như lễ phép trả lời.
Quả nhiên, kế hoạch của CIA thay đổi.
Vì vậy theo lời người phụ trách đã nói, cô trước tiên phải ngồi xe lửa băng qua sa mạc mới đến sân bay Fahd.
CIA thật nhạy cảm với nguy hiểm.
Khi những nhà khoa học Moscow tranh luận, CIA đã phát hiện thân phận của nữ khoa học gia này đã bại lộ, liền nhanh chóng phản ứng. Bọn họ quả là một kẻ địch rất giảo hoạt.
Nam Bắc theo sắp xếp rời đi đám người, cùng một nữ khoa học gia nữa ra nhà ga lửa ở Riyadh.
Nhân viên phụ trách tiếp đãi nhẹ giọng giới thiệu lịch sử của nhà ga này.
Đây là con đường vận chuyển hành khách xa xưa nhất của bán đảo Ả Rập, kéo dài qua sa mạc, nghe rất thú vị.
Cô ngồi trên ô tô đến nhà ga Riyadh, đi vào khoang hạng nhất của tàu, vẫn không nhìn đồng hồ nhưng trong lòng cô vẫn tính toán thời gian từng giây từng phút. “Cô Qana, đề tài khi nãy của cô tôi thấy rất thú vị.” Cùng đi với cô là một nữ khoa học gia khác, có thể vừa rồi tại hội trường, Qana đã cùng trao đổi với Chu Sinh Nhật nên để lại ấn tượng sâu cho cô ta.
Nam Bắc không nói gì.
Sự lạnh lùng của cô đương nhiên làm tổn thương đến nữ khoa học gia trước mặt.
“Thật có lỗi.” Nữ khoa học gia kia vẻ mặt mất tự nhiên, lễ phép đứng lên đổi chỗ ngồi.
Nhà ga Riyadh rất ít người, mà trên chuyến tàu này cũng vậy, chỉ rải rác một vài người. Sau khi người phụ nữ kia đổi chỗ thì hàng ghế này chỉ còn lại mình cô.
Thiết bị liên lạc ở tai vẫn im lặng. Cô không đoán được Trình Mục Dương có xảy ra vấn đề gì hay không. Chỉ hi vọng cô sẽ không mạo hiểm không công, có thể giúp hắn thành công nắm giữ yết hầu của CIA.
Tàu bắt đầu từ từ chạy, Nam Bắc dựa vào cửa sổ, cúi đầu nhìn đồng hồ.
Mới qua hơn nửa giờ.
Con tàu này đến nơi thì mất khoảng năm giờ.
Người của CIA có thể xuất hiện bất cứ lúc nào để cùng cô thương lượng. Nếu thật sự gặp trên xe lửa thì cô phải làm sao mới có thể không bị nhận ra? Trầm mặc không nói sao? Hiển nhiên là không được.
“Bắc Bắc.”
Thiết bị liên lạc đột nhiên vang lên tiếng Trình Mục Dương.
Nam Bắc đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, nghe thấy tiếng hắn thì trái tim cũng nhảy lên vài cái.
Hắn nói rất nhỏ.
“Anh sẽ nhanh chóng đuổi kịp em.” Thanh âm hắn rất nhẹ nhàng, rất ổn định, chỉ có nói với Nam Bắc hắn mới có thể như vậy, “Chú ý an toàn.”
Rất nhanh sẽ đuổi theo?
Đuổi theo như thế nào? Hắn cũng không nói gì nữa, nhưng thật hiển nhiên, Trình Mục Dương đã ở rất gần cô.
“Xin hỏi.” Có âm thanh của người nào đó truyền đến: “Thưa cô, hiện tại cô đã muốn dùng cơm hay chưa?”
Cô gái đưa cơm đang nghiêng người hỏi cô.
Khi Bắc Bắc đang muốn lắc đầu thì trong thiết bị liên lạc lại truyền đến tiếng của Trình Mục Dương: “Nhớ kỹ…..” Cô chăm chú lắng nghe thì giọng nói biến thành tạp âm rè rè, họ mất liên lạc trên sa mạc.
“Xin hỏi cô đã dùng cơm hay chưa?”
Bên cạnh lại có người lễ phép hỏi.
Nam Bắc nghiêng đầu, muốn mở miệng cự tuyệt thì bị khuôn mặt trước mắt làm kinh sợ. Khuôn mặt này tuy rằng vài năm không thấy nhưng liếc mắt là có thể nhận ra. Trong chớp mắt, cả hai đều nhận ra nhau.
Cô gái lập tức đưa tay định rút súng, nhưng Nam Bắc phản ứng bắt lấy cổ tay cô ta.
Hung hăng đạp xuống chỗ dựa của ghế ngồi, làm rớt khẩu súng xuống.
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.
Chú thích:
[1'> Sân bay Fahd sân bay quốc tế King Fahd (tiếng Ả Rập: مطار الملك فهد الدولي) nằm cách thành phố Dammam 20 km (khoảng 12 dặm) về phía tây bắc. Đây là sân bay lớn nhất thế giới về diện tích (780 km2). Cơ sở hạ tầng của sân bay được hoàn thành vào cuối năm 1990 và cho phép các lực lượng đồng minh sử dụng trong t