Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.
gì có chuyện của Đường Nhất Đường cậu.
“Anh cứ mở miệng là nói những điều ngu ngốc, đời người không thể có lại một lần nữa.”
Đường Nhất Đường dùng sức đá văng anh ta, đứng lên, muốn đá một cước nữa lại bị anh ta tránh được. Bọn họ xâu xé, đánh đấm, lăn tận đến bụi hoa. Bao đóa hoa vô tội bị đè dưới thân, ịn vào trong bùn. Những thứ tốt đẹp này có được đều dựa vào những việc làm giả dối, nghiền nát những tâm nguyện chất chứa nhiều năm. Vô số đóa hoa, dính mồ hôi và máu, đổ nghiêng.
“A!”
Cách đó không xa truyền đến tiếng kêu sợ hãi của người phụ nữ, tiếng kêu đột ngột dừng lại.
Bọn họ cùng lúc dừng tay, thở hổn hển nhìn về phía hành lang.
Miệng Tần Thanh bị Gerard bịt lại, anh ta giao cô cho Lê Tường đang đứng phía sau. Lê Tường mang theo cô rời đi, lúc đi đến phòng khách liền trầm giọng nói với cô: “Quay về đi. Cô là một người thông minh.” Tần Thanh gật đầu. Cô đi ngang qua chỗ này là muốn hỏi Đường Nhất Đường xem hiệu quả của trà hoa cúc như thế nào, trùng hợp lại nghe được ân oán của hai anh em, cô không muốn như thế, chỉ vì vận khí không tốt.
Chờ Tần Thanh rời đi, Gerard đứng trên hành lang, nhảy một cái ngã vào giữa hai người đàn ông trong bụi hoa nói: “Các vị tiên sinh, nói cho hai ngài một tin tốt. Kỵ sĩ của hai ngài......” Anh ta dùng tay chỉ trái chỉ phải, chần chờ nói: “A, trên mặt hai cậu đều dính màu, tôi tạm thời không thể phận biệt được hai cậu, tóm lại là kỵ sĩ của hai cậu đã bình an thông qua cửa thứ nhất. Chúc mừng.”
Sau khi báo lại một câu, anh ta để hai người mặt mũi tèm lem lại, bắt đầu chuẩn bị cửa thứ hai. Anh ta không nói cho bọn họ biết, thật ra ở cửa thứ nhất, có hai mạng người bị chết oan.
“Đây không tính là tin tốt gì.” Đường Nhất Đình đảo mắt.
Đường Nhất Đường thở dốc từng hơi, mùi hoa xa cúc theo bốn phương tám hướng tiến vào trong phổi. Trong lòng bàn tay là xúc cảm mềm nhẵn của hoa, bầu trời trên đỉnh đầu là một màu xanh thẳm, tựa như trái tim anh giờ phút này, trong xanh không một gợn mây.
“Làn gió Nam thổi luồng hơi lạnh, chim dạ oanh hót tiếng nỉ non, hoa dưới trăng đi vào cõi mộng, chỉ còn hương đêm tỏa ra mùi thơm ngát......” Đường Nhất Đình chịu đựng đau đớn nơi khóe miệng khẽ hát. Hát vài câu, lại còn cười rộ lên.
Nhìn lồng ngực chuyển động thấp thoáng của anh ta, Đường Nhất Đường hỏi: “Anh cười cái gì?”
“Ha ha, anh nghĩ đến lần đầu tiên chạm vào cô ấy,” Đường Nhất Đình nói, “Là chạm. Khi đó anh nghĩ nhóm của em đều ở bệnh viện, nên muốn đi xem nơi em ở. Không nghĩ tới cô ấy lại đang ở nhà. Không biết là do cô ấy quá mệt hay là thế nào, nhìn thấy anh lại tưởng đang nằm mơ, bổ nhào vào người anh, hết sờ lại hôn, sau đó nói nhảm một hồi, lại còn hát. Anh phải vỗ về một lúc lâu cô ấy mới ngủ. Anh ôm cô ấy, đã nghĩ đến bốn chữ: Ôn hương nhuyễn ngọc.”
“Em cũng nghĩ đến bốn chữ,” Đường Nhất Đường dừng một chút rồi nói, “Trộm hương cắp ngọc.” Anh nắm lên một đống hoa, ném tới mặt Đường Nhất Đình.
Đường Nhất Đình nhặt một bông lên bỏ vào trong miệng nhai nhai rồi nói: “Mùi vị không hề thay đổi.”
Đường Nhất Đường cũng thử cắn một miếng, liền nhanh chóng nhổ ra nói: “Thế này mà anh lại có thể ăn một lúc nhiều như vậy!”
“Khi đó còn nhỏ, không có cách khác.” Đường Nhất Đình thở dài, “Con người thật sự là loại động vật rất đáng kinh ngạc. Nếu chúng ta là một bầy sói hoặc là sư tử, sư tử mẹ chắc chắn sẽ bảo vệ đứa con khỏe mạnh trước. Nhưng con người lại không giống vậy, bọn họ thì ngược lại càng không nỡ bỏ những đứa yếu ớt.”
Khuôn mặt mẹ hiện ra trên màn trời xanh thẳm, trong đầu Đường Nhất Đường đều là nụ cười của bà.
Nhắm mắt lại, anh giữ hồi ức về mẹ chôn sâu trong tim.
“Anh cảm thấy đáng sao?”
“Không biết có đáng hay không, nhưng không hối hận.”
Người đàn ông nói không hối hận đã mang theo người phụ nữ anh ta yêu về vùng Canaan truyền thuyết.
Chỉ còn lại một mình cô tự lái xe, vẫn đang vùng vẫy trong hành trình tìm kiếm.
Quốc lộ 66 hoang vắng hơn cô tưởng. Không phải hoang vu vì không có gì, mà là loại cảnh còn người mất sau khi sự phồn hoa bị suy thoái.
“Em không sao chứ?” Cô ngồi xổm bên cạnh cậu hỏi.
Cậu bé ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô không nói gì. Dưới ngọn đèn hé ra gương mặt Châu Á điển hình. Cô vui sướng hỏi: “Em là người Trung Quốc?” Cậu bé ừ một tiếng từ trong lỗ mũi. Cô nâng cậu dậy nói: “Em trai, chị đưa em về nhà nhé, đã trễ thế này không an toàn.”
“Nói ai vậy? Ai là em trai?” Đến bây giờ cậu bé mới nói một câu đầy đủ.
“Em chứ ai. Không lên xe sao?” Bạch Khả không thể nhận ra mức độ nghiêm trọng trong lời nói của cô.
Cậu bé đứng ngoài cửa xe, nói thầm một câu gì đó mới ngồi vào trong, dùng sức đóng sầm cửa xe.
“Nhà em ở đâu?” Bạch Khả hỏi. Người bên cạnh vẫn không trả lời, cô lại hỏi lần nữa: “Em ở gần đây à?”
“Hả? À, nhà tôi ở phía trước, thành phố Tulsa, đi dọc theo đường này nửa giờ là tới.” Cậu bé nói.
“Đừng căng thẳng, chị không phải người xấu.”
“Her.”
Cậu bé nhìn qua, nghĩ thầm muốn làm người xấu