Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.
qua đường ray, chấn động mạnh khiến Bạch Khả cảm giác như cổ bị chặt đứt.
Ngay rừng cây phía trước, trên mặt đường màu xám là một đống hỗn độn. Xe con màu đen nằm nghiêng giữa đường, nhìn không ra kiểu dáng ban đầu. Cửa xe nằm trên mặt đất, nơi nơi đều là mảnh thủy tinh nhỏ. Ở phía sau xe có một người nằm đó, hơn nửa cơ thể bị chôn trong xe, chỉ nhìn thấy đôi giày bên ngoài.
Bạch Khả ngây người. Belle đẩy cửa xe ra, lảo đảo đi đến hướng người đó.
Khi nhìn thấy khuôn mặt đầy máu không hề có sức sống của Mickey, cô muốn khóc cũng khóc không được. Cô không thể tin anh lại chết như vậy. Bọn họ mới sống chung một hôm, ngày hôm qua anh còn ôm cô hết lần này đến lần khác, thậm chí lực anh dùng còn dọa cô sợ. Giờ phút này, cô chỉ cần chuyên tâm hồi tưởng, vẫn có thể cảm giác, giống như anh luôn ở bên trong.
Anh làm thế nào lại có thể dễ dàng không còn hô hấp nữa!
“Belle, đừng nhìn nữa.” Bạch Khả kéo Belle đứng lên. Những kẻ đó còn chưa đi xa, một kẻ trong đó đã phát hiện ra các cô, đang chạy lại hướng này.
Có một nửa linh hồn đã thoát khỏi thể xác, Belle lờ mờ bị Bạch Khả đẩy mạnh vào xe, lờ mờ đón gió mạnh mà rơi lệ.
“Rõ ràng anh ấy đã nói, bọn chị sẽ đến Los Angeles, phải sinh một đàn con, phải......” Belle thì thào tự nói.
Va chạm bởi phanh xe khẩn cấp kéo thần trí cô lại. Một đoàn tàu hỏa thật dài chạy chậm qua trước mặt các cô. Bánh xe cồng kềnh nện vào đường ray phát ra tiềng ầm vang.
Người đuổi sát phía sau nhân cơ hội này mà tăng tốc, từng bước dồn ép.
“Bạch Khả.” Belle kêu một tiếng.
“Cái gì?” Bạch Khả bối rối thử chạy xe qua bên cạnh. Tiếng tàu hỏa chạy qua rất lớn khiến cô không nghe rõ lời Belle nói.
“Bạch Khả, thật ra chị luôn lừa em. Người đàn ông em nhìn thấy không phải ảo giác, anh ta là anh trai của Đường Nhất Đường.”
“Chị nói cái gì?” Bạch Khả đang lo lắng nên không có cách nào để lắng nghe lời chị ta.
Đậy thật sự là đoàn tàu dài nhất mà cô từng thấy trong đời, ào ào chạy qua thật lâu mà vẫn chưa nhìn thấy đuôi xe.
Tình cảnh nghìn cân treo sợi tóc, Belle đang thất hồn lạc phách bỗng nhiên trấn định làm cho người ta hoảng sợ. Cô lấy súng trong hộc giữ đồ, đi xuống xe, đối mặt với đám đàn ông đuổi theo, nói to với Bạch Khả: “Nhớ cho kỹ, đừng dễ dàng tin tưởng người khác. Đi nhanh đi!”
Rốt cuộc đoàn tàu cũng chạy qua, Bạch Khả nghe rõ một câu “Đi nhanh đi”, nhưng đầu óc cô không thể làm ra phản ứng, cô còn đang chờ Belle lên xe.
Thấy cô bất động, Belle nhấc chân đá lên cửa xe: “Đi!”
Người phía sau đã lấy súng ra, không có nhiều thời gian để tự hỏi, Bạch Khả giẫm chân ga, nhanh chóng lướt qua đường ray.
Nhìn chiếc ô tô chạy như điên, Belle mỉm cười nói: “Bạch Khả, cám ơn em.” Xoay người nhìn thẳng đám đàn ông bịt mặt chỉ chừa lại đôi mắt dữ tợn, cô giơ súng lên, bắn liên tục.
Còn chưa kịp đắc ý, ngực đã đau buốt, súng rơi khỏi tay. Cô nhìn lên bầu trời, thẳng tắp ngã về phía sau.
“Cô giáo.” Giọng nói vang vọng, như truyền đến từ phòng học trống trải.
Trong cái chớp mắt ngã xuống đất, cô nhìn thấy tình huống lần đầu tiên bọn cô gặp nhau.
Dưới cái nắng mùa hè, sân bóng rổ rộng thoáng, cô đứng trước một đám các cậu trai bốc mùi mồ hôi để điểm danh. Điểm đi điểm lại vẫn thiếu một người, cô đã nghĩ, chờ tên nhóc đi muộn kia đến, cô nhất định phải hung hăng phạt cậu. Đang trong mạch suy nghĩ, phía sau có tiếng người gọi: “Cô giáo.”
Xoay người ngửi được mùi thơm nhẹ nhàng khoan khoái, thứ đầu tiên cô chú ý là nốt ruồi trên mắt cậu, sau đó mới hỏi: “Cậu tên gì?”
“Michael, Michael Pui, cô có thể gọi em là Mickey.”
Giọng cậu ôn hòa dễ nghe, nụ cười tự tin, thanh xuân bức người.
“Michael Pui.”
Cô mấp máy môi, gọi tên anh lần cuối trong cuộc đời này. Sau đó cô quyết định nhắm mắt lại, vĩnh viễn ở cùng anh.
Tiếng súng cách xa. Bi kịch tới quá nhanh, một lúc sau Bạch Khả mới kịp cảm thấy thương tâm, thì nước mắt đã tự động rơi rồi. Gió mạnh thổi nước mắt theo khóe mắt trượt qua tai. Cô không ngừng ép bản thân phải trấn định, lại ép ra vô số hình ảnh của Belle và Mickey. Cô nắm chặt tay lái, nghẹn ngào nức nở.
Đồng hoang đã đi qua, con đường cũ nát bình thản chờ phía trước. Phảng phất, cô nghe được Mickey nói: “Một luồng ánh sáng từ thiên đường hạ xuống, người đàn bà ở trong ánh sáng đó mỉm cười đưa tay cho người đàn ông.”
Cô lau khô nước mắt, cùng nói với anh: “Bọn họ nắm tay nhau, biến mất trong ánh sáng rực rỡ.”
Dưới ánh mặt trời, bảng mốc 66 hoen rỉ xẹt nhanh qua.
Nhìn khóa cửa bị bắn nát, Đường Nhất Đình đã đoán được chuyện sắp sửa phát sinh.
Gerard thảnh thơi tựa vào tường, miệng ngậm điếu xì gà. Anh ta giống như khán giả đang xem diễn, hết sức mong đợi vào tình tiết phát triển của vở kịch.
“Tại sao bất kể là chuyện gì cậu cũng thích chen chân vào thế?” Đường Nhất Đình không vui nói.
“Chúng ta ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.” Gerard phả ra một ngụm khói nói, “Lấy việc phá hỏng chuyện của người khác làm trò vui.”
“Tôi làm việc thiếu đạo đức c