Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.

ẹ lướt qua mặt. Ấn tượng nhất là bọn họ chụp hình ở trước tủ kính của tiệm bánh ngọt.
Cô bất giác tưởng tượng hình ảnh lúc ấy, cô gái kia hơi giương miệng, hình như là bị hấp dẫn bởi những chiếc bánh ngọt đẹp đẽ. Ngay cái chớp mắt khi cô gái ngẩn người, người đàn ông đã ôm vai cô, hôn lên thái dương cô. Khoảnh khắc nụ hôn dừng trên tấm ảnh, cô gái còn chưa kịp chuyển biểu tình, trở thành loại sửng sốt nho nhỏ vì hạnh phúc bất ngờ.
Nhìn cô cũng đầy nhu tình.
Đã tính được cảm xúc của Tần Thanh bị gợi lên, Đường Nhất Đường bi thương nói: “Chuyện ngày hôm qua thật sự đã khiến cô chê cười.”
“À, không có.” Tần Thanh từ nổi xúc động khi nhìn tấm ảnh lấy lại tinh thần, “Mỗi một gia đình đều không tránh được trắc trở và xung đột, đây cũng không có là gì. Nhưng tôi thật không biết ý, lại mạo muội xông tới.”
Đường Nhất Đường lắc đầu tỏ vẻ không ngại. Anh nói: “Cô biết không, mỗi lần thấy cô, tôi đều nghĩ đến vợ tôi. Hai người thật sự rất giống nhau.”
Đối với lời khen này, Tần Thanh đỏ mặt không biết nên phản ứng thế nào.
Lúc cô cúi đầu, ngón tay lạnh lẽo của anh chậm rãi vươn ra, cô thậm chí có thể thấy rõ đầu ngón tay anh hơi run run. Không biết vì sao, cô không muốn tránh né.
Ngón tay dọc theo cằm cô nhẹ nhàng vuốt ve hai má cô. Ánh mắt bọn họ giao nhau, anh hơi giật mình, rõ ràng đã biết bản thân đường đột. Do dự một lúc, tay anh vẫn không dời đi, cứ như mộng du mà nhìn cô, yếu ớt hỏi: “Mấy ngày nay, em có khỏe không?”
Cô nhìn anh nói không nên lời. Ánh mắt thâm tình của anh khiến cô sinh ra cảm giác mê muội rất nhỏ, tưởng rằng người trước mặt cô là Đường Nhất Đình.
“Bạch Khả.” Anh gọi tên Bạch Khả, đột nhiên tim như bị dao cắt.
“Anh biết em không khỏe.” Anh nghẹn ngào, “Anh cũng không khỏe……”
“Tôi……” Tần Thanh đang muốn nói cái gì đó. Trong khoảnh khắc bừng tỉnh, cô nhận rõ trước mắt là ai liền lui về phía sau một bước nhỏ.
“Đường tiên sinh.” Cô kêu lên.
Cảm xúc của anh không thể khôi phục nhanh giống cô được, tay vươn ra một hồi lâu mới thu lại, anh suy sụp nhìn cô nói: “Thật xin lỗi.”
“Không sao.” Cô nói, trong lòng càng thêm hiểu rõ và thông cảm, cũng có chút tò mò, nhịn không được hỏi, “Giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?”
“Giữa chúng tôi đã xảy ra rất nhiều, rất nhiều chuyện.” Anh thở dài.
Tiếp theo, anh chậm rãi tự thuật tất cả những gì anh và Bạch Khả trải qua từ khi quen biết đến lúc chia lìa, không thêu dệt thêm, chỉ cần những chi tiết đó cũng đã không khác một bộ tiểu thuyết bi tình.
Anh kể rất bình thản, chỉ đến khi có nơi đau đớn đến cực độ mới hơi dừng lại. Câu chuyện này khiến cô rơi rất nhiều nước mắt.
Đến khi anh kể xong, cô mới nhớ mà lau lệ trên mặt, vừa nức nở nói: “Không ngờ hai người là như vậy……”
“Đã như vậy, nhưng chúng tôi vẫn không thể ở cùng nhau.” Anh ảm đạm.
“Vậy rốt cuộc tại sao lại không thể?”
Cô không phải hỏi anh, cô đang hỏi số phận.
“Tôi đã nghĩ ra một cách, nhưng chỉ bằng một mình tôi, căn bản không thể làm được.”
“Cách gì?”
“Là……”
Anh cũng không nói thêm, trong mắt lộ ra không tín nhiệm đối với cô.
Trong cơn nóng vội, cô giữ chặt tay anh nói: “Nói cho tôi biết đi, tôi giúp anh.”
“Cô thật sự nguyện ý giúp tôi?”
“Tôi sẵn lòng.”
“Vậy cô sẽ ăn nói thế nào với Đường Nhất Đình? Không phải cô thích anh ấy sao?”
“Tôi thích anh ấy.” Tâm sự bị giấu kín. Mặc dù cô rất ngại, nhưng lại đúng lúc có thể nhân cơ hội này để cho anh thấy ý thức sâu sắc về sự công bình của cô. “Tôi thích anh ấy, nhưng không phải tôn thờ mù quáng. Tôi phân rõ tốt xấu đúng sai. Anh ấy bây giờ, chẳng những ích kỷ, còn xâm phạm nhân quyền.”
Thoáng lo lắng, anh gật đầu nói: “Được rồi, tôi tin cô. Cô cần phải rõ ràng, đã giúp tôi sẽ phải gánh hậu quả.”
“Tôi biết, cùng lắm thì về nước, vừa khéo bài vở của học kỳ này đã xong. Về phần Đường tiên sinh, tôi sẽ giúp anh ấy bù lại những sai lầm mà anh ấy phạm phải, coi như là một loại đền ơn.”
“Cô có thể suy nghĩ thấu đáo như vậy thật sự khó có được.”
“Hai ngày cùng anh đọc kinh Phật, tôi cũng lĩnh hội không ít Kinh sách Phật giáo. Tôi biết, tôi không làm sai.”
“Nhưng mà, nếu như vậy, mối quan hệ của cô và anh ấy sẽ không bao giờ có sự phát triển khác.” Anh nói không rõ ràng.
“Anh thật sự đã đánh giá tôi quá cao rồi,” Cô cười khổ, “Không phải tất cả mọi người đều giống anh và vợ anh, có thể liều lĩnh vì nhau như vậy. Loại tình cảm thầm mến của tôi tuy rằng rất đẹp, nhưng lại mềm yếu.”
“Không, tôi chưa từng xem trọng cô, ngược lại, cô biết rõ hơn tôi mà.”
Đường Nhất Đường ngồi thẳng lưng, nhìn cô.
Có thứ tình yêu sẽ vì đối phương mà trả giá hay không? Có người nói có, có người nói không. Anh không coi thường những người nói không, bởi vì trải qua những việc khác nhau, giá trị của con người cũng không giống nhau. Không ai cao thượng hơn ai, chỉ có ai cam nguyện hơn ai.






Xa xa là ngọn núi âm u, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa gần đây. Trong ngõ nhỏ sau ngã tư tiêu điều, đường ống bị gãy dưới ngọn


XtGem Forum catalog