Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.
hồng sách, lật từng tờ giải thích cho cô bé nghe. Cô bé im lặng lắng nghe.
“Có một ngày, Khổng Tử nghe thấy Cao Ngư đang khóc, liền hỏi hắn. Vì sao cậu khóc? Cao Ngư nói, tôi đã chu du khắp các nước nhiều năm, không thể phụng dưỡng cha mẹ. Vậy mà khi tôi muốn tận hiếu thì bọn họ lại lần lượt qua đời. Bây giờ tôi hối hận đã không còn kịp. Nói xong, hắn đứng dưới ánh mặt trời, phơi sống mình đến chết. Câu chuyện này nói cho chúng ta biết, phải tùy thời tùy chỗ tận hiếu với cha mẹ, để tránh sau này hối hận.”
“Mẹ, con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ.”
“Con à, con còn quá nhỏ.”
Mẹ đứng lên, sửa lại tóc cho cô. Các cô nắm tay nhau, đi xuyên tường.
Người cuộn mình ở đầu giường dừng ở chỗ đối diện với vách tường, lẩm nhẩm đọc thuộc lòng những câu mẹ dạy lúc trước: “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng chờ. Thứ qua rồi mà không thể đuổi kịp, là năm tháng; Người đi rồi thì không thể gặp nữa, là cha mẹ.”
Trước gương, một người đàn ông mặc bộ âu phục trắng đang cẩn thận lật cổ áo.
“Thế nào?” Anh xoay người hỏi người đàn bà bên cạnh.
“Nhìn như vậy, gần như không phân biệt được.” Tần Thanh nói. Âu phục là cô dựa theo Đường Nhất Đường tả mà lén mang từ bên ngoài vào. Kế hoạch của Đường Nhất Đường nghe thì đơn giản, nhưng lúc thực hiện phải cần thời gian.
“Đường Nhất Đình từng nói, anh ấy đóng giả thành tôi rất nhiều năm.” Đường Nhất Đường cắm tay vào túi quần, nhìn mình theo các góc độ. “Không ngờ hai mươi năm sau, lại đổi thành tôi muốn đóng giả anh ấy.”
“Vì sao anh ấy phải đóng giả thành anh?” Tần Thanh hỏi.
“Mèo?”
“Đúng, có một chút.”
Đường Nhất Đường đã hiểu. Sự khác nhau giữa bước chân của anh và Đường Nhất Đình chính là thể hiện con đường sống khác nhau của bọn họ. Đường Nhất Đình “Tàn tật” mười năm, cho đến khi mẹ qua đời mới một lần nữa bắt đầu bước đi, lại làm đến nơi đến chốn, nên anh ấy tập đi rất chăm chỉ. Chỉ có điều Đường Nhất Đường hoài nghi, mười năm đó, Đường Nhất Đình tàn tật cả hai chân sao?
Mà Đường Nhất Đường vì cuộc sống của mình, từng học các loại vũ đạo, làm vũ nam, làm người mẫu, thậm chí làm xiếc ở đầu đường. Cuộc sống thế tục tạo cho anh bước chân phù phiếm. Nếu không phải gặp được Bạch Khả…… Nghĩ đến đây, anh không thể nghĩ sâu hơn nữa. Anh sợ nỗi nhớ về cô sẽ khiến anh trễ thời cơ thích hợp vì làm ra chuyện kích động.
Chân nhẹ nhàng nâng lên, hạ xuống thật mạnh, anh nhắc nhở chính mình đầu gối phải thẳng, thử nghiệm vài lần, anh dùng mắt hỏi Tần Thanh.
Tần Thanh nâng cằm, nhíu mày nói: “Vẫn là có chút không được tự nhiên.”
“Nhảy nhiều,” Đường Nhất Đường bất đắc dĩ nói, “Cảm giác cơ bắp và xương cốt trên người sẽ lẫn lộn. Giống như vậy.”
Anh đứng tại chỗ, từ đầu đến chân làm cho cơ thể thành một cuộn sóng gấp khúc quyến rũ, có phần khó khăn. Tuy rằng anh âm thầm tự rèn luyện, nhưng nằm trên giường quá lâu, cơ thể không linh hoạt như trước nữa. Vết sẹo trên bụng còn hơi đau.
Bộp bộp bộp, Tần Thanh dùng sức vỗ tay nói: “Rất lợi hại. Khó trách trước kia luôn cảm thấy khí chất của anh hơi đặc biệt, như bây giờ mới là anh thật sự.”
Đối với của lời khen của cô, Đường Nhất Đường thản nhiên nhận lấy.
Mấy ngày này, tất cả nghi hoặc của anh đối với cuộc sống đều đã biến mất, sự đe dọa về bệnh tật cũng đã qua. Anh nghĩ anh đã thay da đổi thịt. Việc còn lại, chính là thoát khỏi giam cầm, đoàn tụ với Bạch Khả. Anh rất mong đợi xem phản ứng của cô khi nhìn thấy một Đường Nhất Đường hoàn toàn mới. Anh cũng rất chờ mong, chờ mong cuộc sống mới sau khi bọn họ trùng phùng.
Mấy ngày tiếp theo, anh cần luyện tập thêm, có cơ hội tiếp xúc với Đường Nhất Đình anh sẽ chăm chú nghiền ngẫm mỗi một động tác của anh ta.
Mỗi lần Đường Nhất Đình đến vẫn giống như trước đây, với danh nghĩa anh trai, nhờ anh làm chút việc vặt thông thường, cũng không chủ động đề cập đến Bạch Khả. Giống như chưa từng có cái gì gọi là chân tướng. Anh ta vẫn dùng danh nghĩa anh trai làm ra vẻ đạo đức để ngăn cản em trai.
Chỉ những lúc Đường Nhất Đường hỏi, anh ta mới có thể nói hai câu, nói cô hiện tại đang ở đâu, cuộc sống thế nào. Giữa những hàng chữ đều là nỗi nhớ nhung đối với cô. Đường Nhất Đường không khỏi bội phục, trước kia Đường Nhất Đình lại có thể giả vờ chán ghét Bạch Khả như vậy. Chỉ có điều, ngẫm lại việc nhiều năm qua anh ta đóng giả là mình, cũng sẽ không thấy kỳ quái nữa.
“Anh nói xem, nếu có hai Bạch Khả, thì thật tốt.” Đường Nhất Đường cảm thán.
“Nếu em có thể tặng cô ấy cho anh thì thật tốt.” Đường Nhất Đình nói tự nhiên, giống như Bạch Khả chính là một cái đồng hồ hoặc là một cái cà vạt.
“Em sẽ không tặng cô ấy cho anh, cũng sẽ không để anh cướp cô ấy đi.”
Đường Nhất Đình chỉ cười.
“Anh toàn tâm toàn ý muốn đoạt được cô ấy, anh có từng nghĩ tớii, cô ấy căn bản không thể yêu anh hay không?” Đường Nhất Đường nói.
“Chưa thử qua thì làm sao biết. Cô ấy không chỉ một lần tưởng em là anh.”
“Chưa thử qua sao? Hay nên nói là anh không có lòng tin và