Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.
úc mới thông ra quốc lộ. Tốc độ xe lúc này mới giảm lại.
Nhìn cảnh sắc vô vị một lúc, Bạch Khả cảm thấy hơi buồn ngủ. Đang ngáp dài, thì một loạt kiến trúc sắp xếp khéo léo vươn từ xa đến gần, theo bên cạnh bọn họ dần tiến đến gần. Ven đường, một cô gái Anglo mặc váy dài màu đen mang vòng cổ bằng bạc, đứng trong khoảng sân toàn là cây xanh, còn có cánh cổng chạm trổ hoa văn.
Nhìn thế nào, thì nơi này cũng không giống nơi mà kiểu người như Gerard sẽ đến. Cô còn nghĩ rằng anh ta sẽ mang cô đến vùng núi hoang vu nguy hiểm hoặc là đồng hoang với những cái cây kỳ lạ.
Chỉ sửng sốt một lúc, nhận thức của cô đối với anh ta lại khôi phục như trước.Bởi vì, cho dù cái thành phố có đầy tình thơ ý họa này khiến anh ta lựa chọn dừng lại, nhưng vẫn không phải là một nơi tốt đẹp gì.
Dưới ánh mặt trời bị che khuất bởi cây cối tươi tốt ở trước nghĩa trang, Gerard dừng chân thật lâu. Như là rốt cuộc cũng nhìn đủ cái nơi tĩnh mịch này, anh ta nắm lấy cổ tay Bạch Khả đi nhanh vào.
Anh ta nhìn không chớp mắt, đi xuyên qua vô số tấm bia đá tương tự nhau, đứng trước một cây thập tự giá gỗ được đẽo gọt tỉ mỉ.
Nhìn từ đằng sau anh ta, Bạch Khả nhìn thấy tấm ảnh trên bia là hình một cô gái. Cô gái rất đẹp, nhìn rất trẻ. Không biết cô ấy và Gerard có quan hệ gì.
“Elektra, anh……”
Quen nhìn thấy một Gerard vô lương tâm, nhưng đứng trước mặt cô gái này, không, là ở trước bia mộ của cô gái này, lại có chút mất tự nhiên. Anh ta vẫn luôn cảm giác trên tay thiếu cái gì đó, vỗ đầu mới nhớ ra, vừa rồi anh ta quá vội nên ngay cả hoa cũng quên mua.
Đi một vòng, anh ta vọt tới trước một tấm bia mộ bên cạnh, cầm những bông hoa người ta đặt trên mặt đất lên. Lại nhìn quanh một vòng, đi đến một tấm bia mộ khác, nhấc một cái lọ hoa đầy dung dịch silicat natri lên, ném những bông hoa dại khó coi trong đó xuống rồi bỏ vào những bông hoa mà mình mới lấy được.
Sửa lại những nhánh hoa lộn xộn, anh ta cầm kiệt tác của mình trang trọng đặt trước mộ của cô gái kia.
Bạch Khả ý thức được, anh ta đặc biệt đến đây để thăm mộ. Dựa theo tập tục của Trung Quốc, thăm mộ là chuyện rất được chú trọng. Cô quay đầu chạy vào trong xe, đem hết đồ ăn bọn họ đã chuẩn bị để ăn dọc đường ra, lại chạy về đây, bày từng thứ từng thứ trên mặt đất.
Gerard nhìn thấy cô lấy nhiều thứ linh tinh như vậy liền lấy làm kinh hãi, anh ta quá chuyên tâm về ngôi mộ trước mặt, nên không có chú ý đến cô.
“Cô vừa mới chạy đi?” Anh ta hỏi.
“Đúng vậy, tôi chạy ra xe lấy vài thứ.” Bạch Khả nói rồi quỳ trước bia mộ, hai tay tạo thành chữ thập bắt đầu bái lạy.
“Cô đang làm gì đó?” Gerard hỏi.
“Tôi đang cầu nguyện, xin người chết phù hộ chúng ta.”
“Cô ấy sẽ không phù hộ tôi.”
“Vì sao, chẳng lẽ cô ấy không phải là người thân của anh?”
Gerard nửa quỳ trước bia, vươn tay chà lau bụi trên ảnh nói: “Con bé là em gái tôi, mất khi chỉ mới mười hai tuổi.”
“Trẻ như vậy đã……”
Lúc Bạch Khả vừa ngồi xuống, Gerard liền chậm rãi kể chuyện cũ: “Nháy mắt đã được mười năm, mười năm trước, cha mẹ tôi làm ăn thua lỗ, nên hai người đã hẹn cùng uống thuốc ngủ tự sát. A, thật là vô trách nhiệm. Còn lại tôi và cô em gái tám tuổi, chúng tôi bị gởi nuôi ở một gia đình, mấy tháng sau liền trốn khỏi cái ‘Nhà tù’ đó, rồi được một gánh hát rong thu nhận, đi theo bọn họ biểu diễn khắp nơi. Khi đó tuy rằng vất vả nhưng rất vui vẻ, bởi vì tôi và Elektra đều có sự say mê với diễn kịch.”
“[Chuyến tàu mang tên dục vọng'> cô xem qua chưa? Con bé trông giống như tiểu Vivien Leigh, mà tôi thì giống Marlon Brando. Chúng tôi là Kim Đồng Ngọc Nữ của đoàn kịch. Khi đó chúng tôi đều còn quá nhỏ, chỉ có thể hát những bài ca dao gì gì đó, ví dụ như: Mary có một chú cừu nhỏ, chú cừu nhỏ, chú cừu nhỏ……” Gerard nói xong liền hát lên, hai tay đong đưa theo tiếng hát.
Cười hát hết một lần, anh ta lại sụp mặt xuống, nói: “Có một hôm buổi biểu diễn kết thúc, chúng tôi đến vùng lân cận để tìm trò chơi cho vui, ai ngờ lúc tôi mua kem về thì đã không thấy tăm hơi của con bé nữa. Chờ khi tôi tìm được con bé…… Con bé đã……”
Thân thể ngửa ra sau, Gerard đưa cánh tay đang đặt phía sau lên bưng mặt để ngăn nước mắt, không cho chúng chảy ra.
“Con bé rất ngoan,” Anh ta nhìn bầu trời nói, “Tuy rằng tôi lớn hơn con bé, nhưng thật ra vẫn là con bé chăm sóc tôi, ngay cả cơm cũng để dành cho tôi. Một cô bé thiện lương, lại xinh đẹp như vậy, quả thực chính là thiên sứ rơi xuống nhân gian. Nhưng vì sao Thượng Đế lại cướp con bé đi sớm như vậy, còn dùng phương thức tàn nhẫn như thế.”
“Phương thức gì?” Bạch Khả thật dè dặt hỏi.
Đợi một lúc lâu, cô nghe được anh ta nói: “Sau khi con bé bị cưỡng bức, lại bị chặt đứt cổ.”
“Trời ạ.” Bạch Khả che miệng lại, cô nhìn cô bé trong ảnh, không thể tin một người xinh đẹp hồn nhiên như vậy lại có thể bị đối xử như thế.
“Bây giờ, cô đã suy nghĩ cẩn thận, vì sao tôi lại muốn dẫn cô tới nơi này chưa?” Gerard lấy cánh tay đang che miệng của cô ra, kéo cô lại gần mình.
Bạch Khả lắc đầu.
Anh ta đẩy mạnh cô ra, bật dậy đạp cô một cước rồi la lên: “Bở