Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2137 lượt.
ọt nước mưa càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày. Mưa lớn mát lạnh không hề có dấu hiệu mà rơi xuống. Gerard kinh ngạc ngẩng đầu, lại thấy bầu trời quang đãng, ánh mặt trời vẫn như trước.
“Cô ấy nghe được……” Bạch Khả kinh ngạc nhìn màn mưa trước mặt, xoay người cười nói, “Gerard, anh xem, cô ấy nghe được!”
Người đàn ông phía sau còn khiếp sợ hơn cả cô, mưa rơi trên lông mi, anh ta nhìn bầu trời không chớp mắt. Nơi khóe mắt chảy xuống không biết là mưa hay nước mắt.
“Elektra?” Anh ta vươn tay, lấy tay hứng mưa. “Thật là em sao? Em tha thứ cho anh?”
Mưa càng rơi xuống càng lớn, như đang thừa nhận suy nghĩ của anh ta.
Đầu tiên là khóe miệng chậm rãi hé ra, sau nữa là từ trong cổ họng phát ra âm thanh . “Ha ha ha ha……” Gerard cười đến không thể kiềm chế, anh ta cởi áo, mở rộng hai tay hướng lên bầu trời, để cho mưa rơi trên cơ thể anh ta.“Elektra, anh rất nhớ em, Elektra!”
Gerard vừa hét vừa nhảy lại vừa chạy trong mưa, Bạch Khả lui về sau, chừa lại toàn bộ khoảng đất trống cho anh ta. Dưới chân giẫm phải cái gì đó, cô ngã ngồi trên mặt đất. Một đóa cúc nằm trong tay, cô vươn tay lau bùn trên cánh hoa. Cơn chóng mặt kéo tới, cô từ từ nhắm hai mắt, mệt mỏi nói: “Em cũng rất nhớ anh, Nhất Đường.”
Nghĩa trang được hơi nước thấm ướt đã không còn vẻ tiêu điều như lúc mới đến, trong không khí thoang thoảng mùi bùn đất nhàn nhạt.
Bạch Khả quỳ gối trước mộ nhẹ nhàng chà lau tấm ảnh trên bia, Gerard ngồi xổm ở một bên yên lặng nhìn. Cô bày táo và lọ hoa đã chuẩn bị từ trước, từ trong túi lấy ra một hộp vitamin, đổ mấy viên thuốc màu đỏ ra rồi bỏ từng viên một vào lọ hoa đầy nước.
“Con bé không thích những thứ chua.” Gerard nói.
Bỏ mấy viên thuốc vào xong, Bạch Khả liếc mắt nhìn anh ta nói: “Tôi chỉ muốn để hoa nở lâu hơn một chút.”
Trong khu vườn im lặng, bỗng nhiên có tiếng vút, một con chim bay qua.
“Anh, anh là đồ khốn, shit!”
“Cám ơn.” Gerard vỗ vỗ vai cô nói, “Cô là một người đàn bà kỳ lạ.”
Ô tô chậm rãi chạy dọc trên con đường nhỏ của thành phố vắng vẻ, tâm tình Gerard rất tốt, thỉnh thoảng mở miệng huýt sáo, để ý đến đủ loại gái đẹp trên phố. Dọc đường dừng lại ăn cơm, Bạch Khả từ chối ăn những thứ anh ta đưa.Anh ta lại lừa cô, nói rằng chỉ cần cô ăn cơm anh ta sẽ để cô đi. Bạch Khả lại một lần nữa mắc lừa. Sau đó, cứ mỗi khi Bạch Khả không nguyện ý làm cái gì, anh ta lại mượn một chiêu này để đối phó cô. Bị lừa nhiều, Bạch Khả ngay cả nói cũng không buồn nói nhiều, một mình cam chịu cuộn người ở ghế sau.
Trong xe im lặng một khoảng thời gian, Gerard đang ngân nga một bài hát đột nhiên cảm thấy điều gì đó bất thường. Anh ta nhanh chóng vươn tay, đoạt được một cây kim bạc lạnh lẽo, lập tức vung cổ tay ném ra ngoài cửa xe.
“Đừng!” Bạch Khả bổ nhào ra cửa xe, cố gắng bắt lấy cánh tay đang lộ ra.
Gerard không dừng xe, quay đầu nhìn cô nói: “Muốn đánh lén tôi, cô còn chưa đủ trình.”
“Anh dừng xe lại, mau dừng xe!” Bạch Khả bật khỏi ghế hét to, “Tôi muốn đi tìm thập tự giá của tôi, đó là thập tự giá anh ấy cho tôi!”
Từ kính chiếu hậu nhìn thấy bộ dạng nóng lòng của Bạch Khả, Gerard không nhanh không chậm nói: “Cô phải thề sẽ không đánh lén tôi nữa, ngoan ngoãn theo tôi về nhà, tôi sẽ dừng xe.”
“Được, tôi thề!” Bạch Khả giơ tay phải lên.
Cho xe quay lại, Gerard tìm được cây thập tự giá trong bụi cỏ, cầm trong tay nghiên cứu một lúc mới trả lại cho Bạch Khả. Bạch Khả thu cây thập tự giá về kích thước ban đầu, xem như vật quý đem để trước ngực.
“Cô yêu anh ta như thế sao?” Gerard hỏi. Anh ta thật sự không rõ tình yêu của người đàn bà này sao lại có thể mãnh liệt như thế.
“Tôi yêu anh ấy, tôi yêu anh ấy!” Bạch Khả không chút ngại ngùng nói, “Trên thế giới này, người tôi yêu nhất là mẹ, một người khác là anh ấy.”
Giật mình trong giây lát, Gerard bị cô nhìn với ánh mắt cháy bỏng nên có phần phân tâm. Nhếch miệng cười, anh ta xoa xoa tóc cô nói: “Chúng ta diễn một màn được không? Cô xem tôi là anh ta, nói với tôi câu nói vừa rồi, thế nào?”
“Những lời này tôi vĩnh viễn chỉ nói với một mình anh ấy.”
“Chỉ cần cô nói, tôi sẽ lập tức thả cô đi, thế nào?”
Dường như đang suy nghĩ xem trong lời anh ta nói có mấy phần chân thật, một lát sau, Bạch Khả nói: “Trên thế giới này, tôi yêu nhất hai người, một là mẹ tôi……”
“Tiếp?” Gerard nhướng mi, giống như cậu bé con đang chờ cô cho ăn kẹo.
“Một người khác, không phải anh.” Bạch Khả nói.
Gerard biểu tình cứng đờ, sau lại nở nụ cười, vò vò tóc cô nói: “Cô giỏi.”
Bạch Khả không hề cảm thấy bản thân mình giỏi, nói xong câu nói kia, chờ Gerard quay mặt đi, cái lưng cứng ngắc của cô mới thoáng thả lỏng, tê liệt tựa vào ghế sau.
Cô mệt muốn chết.
Lúc trời sắp tối, xe chạy vào con đường nhỏ trong khu rừng tĩnh mịch. Hai bên đường đều là đại thụ cao ngất, xanh um tươi tốt. Ngọn của các cành cây đan xen, hình thành mái vòm màu xanh biếc tự nhiên, cảnh đẹp ý vui.
“Đây là cây gì?” Bạch Khả hỏi.
“Cây sồi, cô không biết sao?”