Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.

i vì người cưỡng bức con bé, tên là Paul Sartre, hắn ta bị cô giết!”
“Paul Sartre?” Cô ôm bụng bị đá đau, trong đầu hiện lên khuôn mặt đeo kính đen mơ hồ.
“Không nhớ?” Gerard cười lạnh nói, “Để tôi nói cho cô vậy, người này không phải là người cô có thể giết, hắn ta phải để tự tôi xuống tay. Biết vì sao không? Bởi vì nếu không giết hắn ta, thì cả đời này tôi sẽ mãi mãi là một gã ngốc, một kẻ hèn nhát, là thằng khốn không bằng một con chó! Ha ha ha ha……”
Anh ta cười lớn, quỳ trên mặt đất khóc nức nở.
“Cô có biết tôi đã làm gì không?” Anh ta cúi đầu nói , “Tôi mang theo dao đi giết hắn ta, bị người của hắn ta bắt được. Lúc ấy tôi còn chưa muốn chết, tôi liều mạng phản kháng, giết một tên bảo vệ trong đám đó. Cô có biết hắn ta đã nói gì không, hắn ta nói hắn ta rất thích tôi. Không đến vài ngày sau liền sắp xếp cho tôi một công việc béo bở, tôi nghĩ trước cứ làm đã rồi chờ cơ hội. Sau đó, cứ mỗi lần tôi muốn xuống tay, hắn ta sẽ cho tôi một ít quyền thế, tôi nhờ vào thế lực của hắn ta để lập một bang phái khác, lập lời thề không đánh đổ hắn sẽ không bước vào nội châu nửa bước. Nhưng lúc tôi từ Châu Phi trở về, mọi thứ đều đã kết thúc.”
“Là cô, Bạch Khả!” Anh ta túm áo Bạch Khả hét lên, “Là đồ ngu nhà cô, đã khiến tôi vĩnh viễn trở thành người có tội!”
Dưới sự trách mắng của anh ta, Bạch Khả thiếu chút nữa đã nghĩ mình thật sự phạm phải sai lầm không thể tha thứ, nhưng khi cô nhắm mắt lại suy nghĩ một lát liền ngộ ra, cô vô tội. Cô chỉ là một con cừu non thế tội, hứng hết lửa giận mà anh ta không có chỗ phát tiết.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, cô sẽ không để mặc cho người ta xâu xé nữa.
“Gerard Benard,” Cô nhìn thẳng anh ta nói, “Anh biết mà, không phải tôi.”
“Không phải cô?” Gerard hỏi cô, hoặc như đang lẩm bẩm tự nói.
“Không phải tôi.” Cô kiên định nói.
“Không phải cô……” Anh suy sụp buông tay.
Áo được thả ra, Bạch Khả vuốt cổ ho khan. Gerard đứng trước mặt cô, hô hấp lần sau nặng hơn lần trước. Cô thấy anh ta như vậy, bỗng nhiên nghĩ đến một loạt chữ đỏ — kẻ khác tức là địa ngục ở trong câu lạc bộ khi cô gặp Paul Sartre.
“Vậy thì là ai? Là ai? Là ai!” Gerard đột nhiên ngẩng đầu, rống to, đi qua đi lại giống như một con thú bị vậy hãm. Vết sẹo của anh ta bị vạch trần, đau đến nổi muốn cắn người xung quanh.
Một lúc sau, Bạch Khả bình tĩnh nói: “Thật ra anh không cần phải tự trách như vậy, Elektra trên trời có linh, cô ấy nhất định sẽ không muốn nhìn thấy anh bởi vì báo thù mà thống khổ như thế. Cô ấy chỉ hy vọng anh có thể sống tốt mà thôi.”
“Cô cũng không phải con bé, làm sao cô biết được!” Gerard một cước đá bay lọ hoa trước bia mộ của người khác.
Đóa hoa héo rũ thê lương rải đầy đất, Bạch Khả nhìn chúng thở dài nói: “Đều là người đã chết, vì sao anh không thể để cô ấy an bình? Anh tra tấn bản thân như vậy, để bản thân sống trong thù hận chính là tưởng niệm cô ấy sao? Nếu tôi chết, tôi sẽ không muốn Nhất Đường báo thù, tôi chỉ hy vọng anh ấy có thể sống hạnh phúc suốt đời này.”
“Nhưng tôi không chỉ không giúp con bé báo thù, còn thành tay sai của thằng khốn đã cưỡng bức cô bé!”
“Cô ấy sẽ tha thứ cho anh.”
“Con bé sẽ sao?”
“Cô ấy sẽ.”
“Là con bé nói với cô?”
Gerard làm ra bộ dạng ngây ngô khó hiểu, chờ đợi câu trả lời của cô.
Bạch Khả quay mặt đi trong thất vọng, loại chuyện này cô chưa bao giờ gặp qua, tìm không ra câu nói của người xưa để thuyết phục anh ta. Mà chính cô lại không thể tinh tường biểu đạt ý nghĩ trong lòng.
“Không phản đối?” Gerard cười.
“Vậy anh muốn thế nào? Tìm tôi báo thù sao?” Bạch Khả nói.
“Cô khiến tôi không thoải mái, tôi đương nhiên cũng muốn cô không thoải mái. Tôi muốn cả đời này cô cũng không thể gặp được chồng của cô.”
“Anh là đồ điên!”
Bạch Khả đứng dậy, lại bị đẩy xuống, cứ muốn đứng dậy lại ngã xuống.
Gerard ngồi cạnh mộ, lạnh lùng nhìn cô thống khổ giãy giụa trên mặt đất.
Nắm lấy đám cỏ, cô cau mày. Lúc này đây, cô thật sự không biết nên làm cái gì nữa. Theo lông mi nhìn anh ta một cái, cô không thừa nhận mình thua nên lại tự mình đứng lên.
Nên làm cái gì bây giờ?
Elektra ở trong ảnh đang cười, Bạch Khả thực hy vọng cô ấy có thể cho cô một sự chỉ dẫn.
“Elektra, cô nhất định đã nhìn thấy.” Cô nói. Cô vẫn tin rằng, trên thế giới mỗi ngày đều xảy ra kỳ tích. Hít sâu một hơi, cô ngẩng đầu nhìn lên trời, khàn giọng hét : “Elektra, nếu cô nghe thấy thì hiển linh đi. Cô xuất hiện đi, Elektra, nói cho anh cô biết cô đã tha thứ cho anh ta. Elektra!”
“Vô dụng.” Gerard vuốt bia mộ nói.
“Elektra! Tôi biết cô khẳng định đã sớm tha thứ cho anh ta. Cô hãy nói cho anh ta đi, cô muốn anh ta thống khổ như vậy hoài sao? Xuất hiện đi, cho dù là biến thành một con chim, một phiến lá, hoặc một cơn gió!”
Hét xong câu này, Bạch Khả dừng lại thở dốc. Mọi ngôi mộ trong vườn, trầm mặc trầm mặc, tĩnh mịch tĩnh mịch, không hề phản ứng.
Gerard nghiêng người, ngã đầu lên bia mộ.
“E — lek — tra!” Bạch Khả dồn hết khí lực toàn thân hét to.
Đúng lúc này, một giọt nước nhỏ xuống mũi, dần dần, gi