Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.

ày xa em, anh giống như Tuệ Khả vậy. Trong lòng không có một khắc bình yên, khó chịu đến nổi hận không thể moi tim ra bóp nát. Nhưng khi anh cúi đầu tìm, lại phát hiện trong ngực trống trơn. Bạch Khả à, trên đời này ngoài em ra, không ai biết nó đi đâu cả. Em giấu anh lâu như vậy, bây giờ có thể nói cho anh biết không? Em đem giấu nó ở nơi nào vậy?”
“Nói đi, Bạch Khả.”
Lại lần nữa ôm lấy cô, cằm anh dính sát vào cổ cô, nước mắt rơi xuống đầu vai cô.
Anh nghĩ ngay lúc đó biểu tình của anh nhất định đã đạt đến trình độ bi thương muốn chết. Bởi vì tại khoảnh khắc ánh mặt trời yếu ớt sắp buông xuống, có một cô bé mặc váy hoa nghe theo lời mẹ, lấy những bông hoa dại màu trắng đặt ở bên cạnh bọn họ.
Mộng đẹp của kẻ khác sẽ kết thúc trước bình minh. Mà anh, lại kết thúc trước khi trời tối.
Khi nhìn thấy Đường Nhất Đường ôm Bạch Khả từ xa đi tới, trong lòng Đường Nhất Đình lại thoát ra một loại cảm giác tội lỗi. Bởi vì biểu tình của Đường Nhất Đường giống như có ai đó đục một cái lỗ trước ngực anh, mà anh ta ôm Bạch Khả đi lại giống như ôm theo cả trái tim trong cái lỗ ấy.
Càng là như thế, anh ta lại càng không thể để cho bọn họ gặp nhau. Lúc Đường Nhất Đình đưa tay ôm lấy Bạch Khả, anh ta liền dứt khoát xoay người.
Đường Nhất Đường nhìn hai tay trống trơn, cảm giác có một dây thần kinh nối liền với Bạch Khả đang bị kéo đứt, đau đến tê tâm liệt phế.
Trong căn phòng gỗ lim, Đường Nhất Đình đắp chăn cho Bạch Khả, Gerard đi đến phía sau anh ta nói: “Để cô ấy ở đây đến ngày 4 tháng 7 đi, cậu hãy chuyên tâm điều chỉnh tâm tình của em trai cậu, đây mới chính là chuyện khó giải quyết.”
“Đừng bó buộc chủ kiến của cô ấy, cậu hiểu tôi đang nói gì mà.” Đường Nhất Đình nói.
“Tôi hiểu. Tôi là loại người này sao? Đi nhanh đi, cô ấy cũng sắp tỉnh rồi.”Gerard thúc giục nói.
Lại đưa mắt nhìn người đang ngủ say, Đường Nhất Đình bước nhanh ra ngoài.
Ngoài phòng, Đường Nhất Đường đứng tại chỗ như người mất hồn. Đường Nhất Đình thở dài một tiếng, vỗ vỗ bờ vai anh nói: “Hiện tại, gặp cũng gặp rồi, em đừng tiếc nuối nữa.”
“Ha ha……” Đường Nhất Đường chậm rãi ngẩng đầu cười với trời, đánh vào mặt anh chỉ có ánh trăng ảm đạm. “Trước kia em căn bản không rõ, giam chặt người mình yêu lại, để cô ấy mỗi ngày chỉ có thể cười với em khóc với em, việc này có gì sai. Mãi đến khi bọn em gặp phải cơn bão kia, một lần đó, em đã thật sự sợ. Em đột nhiên hiểu được, thật ra cho tới nay em đều không có sự tin tưởng đối với tình yêu. Em giam cầm cô ấy vì sợ cô ấy chưa yêu em đủ, sợ cô ấy sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ rời xa em.Mà lần đó, cô ấy vì em, lại có thể không tiếc cả tính mạng. Ở trước mặt cô áy, em thật sự ích kỷ đến nực cười.”
“Nói như vậy là cô ấy cho em một lần nữa có nhận thức đúng đắn đối với tình yêu,” Đường Nhất Đình đứng sóng vai với anh, “Như vậy em liền mang theo nhận thức này, chuẩn bị chào đón đoạn tình cảm tiếp theo sao?”
“Vậy còn anh, anh phải làm sao?” Đường Nhất Đường nói, “Em đã trải qua kinh nghiệm một lần chết mới hiểu được đạo lý này, còn anh làm sao có thể hiểu được?”
“Anh có Bạch Khả, cô ấy có thể cho em hiểu được tự nhiên cũng có thể làm cho anh hiểu được.”
“Cho anh hiểu được bằng cách nào? Lại để cô ấy chết một lần nữa sao?”
“Anh……”
Đường Nhất Đình đang tự hỏi, bỗng nhiên trừng lớn hai mắt. Bờ vai của anh ta trầm xuống, bị người phía sau đè cổ, một cây kim đặt ở sát mặt.
“Nhất Đình,” Đường Nhất Đường ghé vào lỗ tai anh ta nói, “Chưa chết lần nào, anh sẽ không thể hiểu được.”
Bảo vệ xung quanh đều rút súng ra, vây bọn họ ở giữa.
“Ha ha……” Đường Nhất Đình khó tin cười hai tiếng, “Em muốn giết anh?”
“Em chỉ muốn để anh hiểu rằng, anh sai rồi.” Đường Nhất Đường nói.
“Anh sai, thì sao? Con người không phải đều như thế sao? Đối với tiêu chuẩn của mình, đối với tiêu chuẩn của người khác, vĩnh viễn luôn đặt của mình ở vị trí đầu tiên. Cái khác nhau chính là em có năng lực để chịu báo ứng, có năng lực nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật cả đời hay không mà thôi.”
“Anh cho là anh thật sự có thể trốn tránh báo ứng?”
“Ít nhất là anh tin, anh sẽ không lấy việc ‘giết anh trai’ để trốn tránh.”
“Ha ha, anh lầm rồi, anh thật sự lầm rồi. Xem ra chưa chết lần nào, anh vĩnh viễn sẽ không hiểu được!”
Đường Nhất Đường giơ cây thập tự giá trong tay lên, đang muốn hạ xuống thì một tiếng súng vang lên trong bóng đêm. Thập tự giá im lặng rơi trên cỏ, tay anh đứng giữa không trung.
“Nhất Đường!” Đường Nhất Đình kêu sợ hãi, đỡ lấy cơ thể Đường Nhất Đường đang gục xuống. “Ai nổ súng! Ai cho các người nổ súng!” Anh ta gào thét, tay che trước ngực Đường Nhất Đường. Nơi viên đạn bắn trúng máu tươi đang chảy ồ ạt.
“Phải chết một lần…… Phải có người chết trước mặt anh một lần……”Đường Nhất Đường mỉm cười yếu ớt, cố trợn tròn mắt nhìn anh ta nói, “Bây giờ, anh hiểu được chưa……”
“Anh…… Em……” Đường Nhất Đình không nói nổi một câu đầy đủ. Dường như tỉnh khỏi cơn mê, anh ta khàn giọng quát: “Mau gọi xe cứu thương!”
“Bệnh viện gần nhất cách nơi này cũng vài trăm km,” Gerar


Disneyland 1972 Love the old s