XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342135

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.

cửa nhà anh ta, tiếng phanh kít đâm vào lỗ tai.
Đường Nhất Đường lập tức ôm cổ Gerard từ phía sau, đặt súng trên đỉnh đầu anh ta.
“Nếu qua đây tôi sẽ không khách khí.” Anh nói.
“Nhất Đường, cho dù em giết anh ta, cũng trốn không thoát đâu.” Đường Nhất Đình từ trên xe bước xuống, đứng ở nơi cách Đường Nhất Đường không đến mười mét.
“Này, cái gì gọi là ‘cho dù em giết anh ta’.” Gerard kháng nghị.
Đường Nhất Đình không để ý đến kháng nghị của anh ta, hỏi: “Bạch Khả đâu, cô ấy thế nào?”
“Cô ấy vừa uống thuốc ngủ. Trong vòng mười mấy tiếng đồng hồ, cho dù trời có sập cũng không tỉnh lại.” Gerard nói. Không biết vì sao, giờ phút này anh ta lại có loại hưng phấn đặc biệt.
“Để người khác vào ôm cô ấy ra.” Đường Nhất Đường vừa nói vừa kéo Gerard lui vào trong nhà.
“Nhất Đường, em đừng cố chấp nữa, em và cô ấy không có khả năng.”
Đường Nhất Đình chậm rãi hướng tới gần Đường Nhất Đường, mà Đường Nhất Đường vẫn lui về phía sau. Hai người đều đứng ở hai đầu phòng, giằng co.
“Đường Nhất Đình, người đấu tranh vô nghĩa là anh. Mau ôm cô ấy ra đây!” Đường Nhất Đường nói.
“Cậu nên đổi con tin có giá trị hơn.” Gerard bĩu môi.
“Nhanh lên!” Đường Nhất Đường hét to với Đường Nhất Đình.
Đường Nhất Đình bất động, chờ đợi thời cơ.
Lúc này, tiếng gỗ ma sát kẽo kẹt làm cho những người ở đây đều cùng lúc nhìn về phía căn phòng bằng gỗ lim. Cánh cửa bị đẩy ra một nửa, một người đàn bà chống lên khung cửa đứng đó. Độ gấp khúc của đầu gối phảng phất có thể quỵ xuống bất cứ lúc nào.
“Bạch Khả!”
Đường Nhất Đường và Đường Nhất Đình gọi tên cô cùng một lúc.
Bạch Khả cố hết sức ngẩng đầu lên, tiếng gọi bên tai như thực như ảo. Cô không thể phân biệt có phải là đang nằm mơ hay không, nhưng quả thật cô nghe được Đường Nhất Đường đang gọi cô. Thuốc ngủ khiến đầu óc cô mê man, cơn khát ngủ cực độ giống như một cái động đen thật lớn muốn cắn nuốt cô. Cô gần như dùng hết ý chí cả đời mới đủ khả năng chống đỡ mà đứng ở nơi này.
“Bạch Khả, mau tới đây!” Đường Nhất Đường ở bên trái cô, lo lắng nói.
“Không, Bạch Khả, kia chỉ là ảo giác của em.” Đường Nhất Đình ở bên phải cô, muốn đi qua. Gerard ra tiếng ngăn cản anh ta, nói: “Vì sao cậu không để cô ấy tự phán đoán?”
Đường Nhất Đình suy nghĩ, rồi dừng bước, dịu dàng nói: “Đến chỗ của anh đi.” Anh ta rộng mở vòng ôm với Bạch Khả.
“Không, không phải anh ta.” Đường Nhất Đường la to gọi Bạch Khả, “Bạch Khả, anh mới đúng, em mau tới đây, mau tới đây đi!”
Giờ phút này, Đường Nhất Đường vì chạy trốn nên đang mặc âu phục màu trắng. Ở trong mắt Bạch Khả, đứng trước mặt cô là hai bóng trắng mơ hồ gần như giống nhau. Trong mớ hỗn độn, có một sức mạnh dẫn dắt cô đưa chân bước về hướng bên trái.
“Bạch Khả,” Đường Nhất Đình nhịn sự kích động muốn xông lên lại, cau mày, làm ra bộ dạng khó chịu nói, “Dạ dày của anh lại đau.”
Bước chân dừng lại, Bạch Khả chống vào lan can hành lang, quay đầu lại.
“Bạch……” Cánh tay đang vươn ra của Đường Nhất Đình đột nhiên cứng đờ.
Không đợi Đường Nhất Đình vui sướng, Bạch Khả lại một lần nữa bước về phía trước. Mới vừa rồi tựa như chỉ là tạm dừng để nghỉ ngơi, nắm tay của cô từ lan can buông ra, ở bên người hơi nâng lên. Sau khi thăng bằng cơ thể, cô nghiêng ngả lảo đảo đi đến hướng Đường Nhất Đường.
Súng trong tay rơi xuống trong lúc vô ý, Đường Nhất Đường nhìn Bạch Khả đang chậm rãi đi về hướng mình. Mọi thứ xung quanh đều biến mất khỏi tầm mắt.
“Đến đây.” Anh mở rộng vòng tay, mỉm cười.
Biểu tình của Bạch Khả tựa như con thỏ nhỏ bị thôi miên, hoặc như một đứa bé vừa mới học đi. Cô di chuyển hai chân nặng nề, tay tìm kiếm phía trước. Lúc vừa chạm vào góc áo Đường Nhất Đường, cô giống như món đồ chơi bị chặt đứt nguồn điện, nằm rồi ngã xuống.
Đường Nhất Đường vừa vặn kéo cô vào lòng, cảm giác kiên định thật lớn bao phủ anh, anh không chịu nổi mà quỳ trên đất.
Một màn này làm cho những người xung quanh bất giác ngừng hô hấp. Ngọn đồi yên tĩnh chỉ có gió lạnh thổi qua.
Gerard là người có phản ứng đầu tiên, anh ta nhặt khẩu súng rơi trên mặt đất.Họng súng nhắm ngay trán Đường Nhất Đường.
“Không cho phép cậu động thủ!” Đường Nhất Đình quát, muốn Gerard dừng lại.
Dời họng súng đi, Gerard xoay súng vài vòng trên tay nói: “Tôi chỉ là khó chịu vì cậu ấy chỉa súng vào đầu tôi trước nhiều người như vậy.”
Đường Nhất Đình đi đến trước mặt Đường Nhất Đường nói: “Đưa cô ấy cho anh, sau đó chúng ta về nhà.”
“Một ngày thôi,” Đường Nhất Đường nói, “Cho em và cô ấy một ngày thôi.”
Bởi tiếng khẩn cầu yếu đuối hiếm có, Đường Nhất Đình lui từng bước nói:“Trước khi trời tối.”






Thất tâm
Edit : kun’xjh
“Có một ngày, Nhị Tổ Tuệ Khả vừa tỉnh lại chợt thấy trong đầu mù mờ, liền tìm Đạt Ma Sư Tổ nói: ‘Tâm con không an, nh ờ th ầy an tâm cho.’ Sư Tổ đáp: ‘Ngươi đưa tâm ra đây, ta an tâm cho ngươi.’ Tuệ Khả trầm ngâm thật lâu sau mới nói: ‘Con tìm tâm kh ắp n ơ i mà không đ ược.’”
“Em từng nghe câu chuyện này chưa? Mấy ng