Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.
ong cơm chiều, anh ngồi dựa vào đầu giường, cô chui vào lòng anh. Hai người anh một câu tôi một câu mà nói chuyện.
“Lần trước anh hát bài tiếng Anh rất dễ nghe, lại hát lần nữa đi.” Cô năn nỉ nói. Đầu đặt trước ngực anh, cô lắng nghe tiếng tim đập. Nếu có thể nghe giọng hát của anh sẽ rất tuyệt.
Giọng hát mà cô mong muốn đã cất lên, cô cảm thấy mỹ mãn nhắm mắt lại.
“Some say love, it is a river that drowns the tender reed. Some say love it is a razor, that leaves your soul to bleed......”
(Có người bảo tình yêu là dòng sông làm chìm đắm những ngọn cỏ non mềm. Người khác lại nói tình yêu là lưỡi dao làm hồn kẻ đang yêu rỉ máu.)
“It\'s the one who won\'t be taken who cannot seem to give, and the soul afraid of dying that never learns to live......”
(Bởi người ko thể bị lấy đi lại chẳng có vẻ gì sẽ trao tặng..Và bởi tâm hồn sợ phải chết vùi nên chẳng bao giờ học cách sống.)
“Just remember in the winter far beneath the bitter snow lies the seed that with the sun\'s love, in the spring, becomes a rose.”
(thì hãy nghĩ về mùa đông lạnh giá kia ở rất sâu dưới lớp tuyết dày đắng ngắt... có một hạt mầm đang nằm im ngủ để rồi với mặt trời của tình yêu vào mùa xuân nó sẽ thành hoa hồng...)
Thanh âm của anh không còn mộc mạc như trước nữa, hơi khàn khàn. Cô đắm chìm trong giọng hát, không nhận thấy có gì khác thường, chặp sau mới hỏi: “Bài hát này tên là gì?”
“The rose.”
“Ừm.”
Cô cười khẽ, chợt thấy vành tai trên ngực anh bị ép chặt, ngẩng đầu nhìn lên, thấy anh lệ rơi đầy mặt.
Cô chưa bao giờ thấy anh khóc, không biết phải làm thế nào, cô chỉ biết hôn hết nước mắt trên mặt anh, giống như anh đã từng làm với cô. Trái tim cũng cùng đau nhức.
Anh ngăn nụ hôn của cô, gắt gao ôm cô vào trong ngực, ngẩng đầu nhìn ngọn đèn màu cam trên trần nhà. Chóp mũi quanh quẩn mùi hương của cô.
Có được mùi hương của nhau, thân thể ở cùng không gian, chia sẻ nhiệt độ cơ thể cho nhau...... Bọn họ cứ như thế mà yêu nhau, nhưng cô vĩnh viễn sẽ không biết vì sao anh khóc.
Nửa đêm bỗng nhiên tỉnh dậy dưới cơn mưa to tầm tả, Bạch Khả đang ngủ say trong lòng anh, hô hấp rất nhẹ. Thế giới của anh im lặng chỉ còn lại tiếng mưa rơi, tiếng hít thở giội thấu lục phủ ngũ tạng. Anh gắt gao ôm chặt người trong lòng, chặt hơn, lại chặt hơn, mãi đến khi người đang trong giấc mộng phát ra tiếng rên khó chịu.
Dán mặt lên trán cô, anh chưa bao giờ cảm thấy cách cô xa đến thế.
Mưa vẫn không ngừng rơi, mãi cho đến tảng sáng.
Cơ thể linh động tinh tế kia, đang mở rộng hai tay dưới nắng sớm, vui vẻ hít sâu không khí còn vương mùi mưa.
Anh đứng phía sau nhìn cô, điên cuồng mà nhìn.
Có thể bao lâu thì bấy lâu vậy.
Lái xe lên bệnh viện trấn trên hỏi vè cách điều trị ung thư dạ dày, bất luận bệnh viện nào cũng có kết quả giống nhau. Với trình độ chữa bệnh hiện nay, ung thư dạ dày không phải khó điều trị, tuy nhiên chi phí lại rất cao. Không có bảo hiểm y tế rất có thể sẽ bị bệnh viện tư nhân từ chối nhận, mà bệnh viện công thì không có đầy đủ điều kiện để điều trị ung thư dạ dày, căn bệnh nghiêm trọng như vậy.
Bệnh nhẹ ở trong bệnh viện một đêm có thể phải tốn hai ngàn đôla, huống chi là một cuộc phẫu thuật. Những loại phí rườm rà này có thể dễ dàng khiến người ở tầng lớp bần dân như bọn họ phá sản.
Đậu xe ở ven đường, anh tựa đầu trên tay lái đau khổ suy nghĩ về tương lai. Điều trị phải có ba mươi ngàn, bán nhà cũng không đủ. Làm sao anh nhẫn tâm khiến Bạch Khả đang có được chút ổn định lại trở về với cuộc sống nay đây mai đó. Nỡ lòng nào để cho cô sống không áo cơm còn phải lo nghĩ sinh kế.
Màn hình TV trong tủ kính cửa hàng bên cạnh xe đang chiếu tin tức khẩn cấp. Bản đồ thời tiết màu xanh trên màn hình hiển thị, trong vòng hai ngày tới sẽ có lốc xoáy từ Oklahoma thẳng lên hướng bắc, nó sẽ quét qua phạm vi biên giới tiểu bang. Người qua đường dừng chân nhìn vài lần liền cất bước rời đi, nước Mỹ là quốc gia nhiều gió lốc, bọn họ tập mãi cũng thành thói quen.
Bên trong xe, Đường Nhất Đường chờ tin tức phát xong, khởi động kiểu xe năm 91 thật sự rất khó khăn. Chiến tranh, gió lốc, kinh tế suy thoái, còn bệnh ung thư của anh. Aizzz.
Xe chạy, bầu trời bỗng nhiên u ám. Nhìn bằng mắt thường, vùng trời thành phố bị bao phủ bởi tầng sương mù xám trắng, không thể phân biệt những kiến trúc muôn màu muôn vẻ kia. Chỉ có đỉnh cây thập tự màu vàng trên tháp chuông nhà thờ cách đó không xa là lao ra vòng vây, trở thành điểm sáng duy nhất trong tầm mắt.
Thượng Đế có đang nhìn bọn họ không? Vì sao anh còn cảm thấy tuyệt vọng đến thế!
Không, nhất định còn có cách khác. Số phận đã từng hào phóng với bọn họ một lần. Lần này, có lẽ còn có một viên kim cương trong một góc phòng nào đó. Nghĩ đến đây, anh dùng lực giẫm chân ga.
Về nhà, từ chối ôm lấy Bạch Khả triền miên, vừa vào cửa anh đã tìm kiếm trong phòng. Có lẽ còn có một con đường sống!
Mặc dù Bạch Khả thấy buồn bực, nhưng nhìn bộ dạng nóng nảy của anh cô cũng không dám hỏ