Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.
ôn mặt và thời gian đến trái tim bọn họ có giống nhau không?
Đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng bọn họ cũng không thể cho tôi một đáp án.
Nhắm đôi mắt khô khốc lại, anh nghe gió thổi bốn phía. Trong đầu anh có một dây thần kinh mềm mại đang chạy, cảm quan khác biệt lôi kéo anh, sinh ra ảo giác. Anh như đang trôi bồng bềnh trên sông, cơ thể trở nên rất nhẹ rất nhẹ, có thể đi đến một nơi nào đó bất cứ lúc nào.
Khi mở mắt, phía chân trời đã lan màu trắng bạc. Anh nhìn quanh bốn phía, phát hiện đây không phải đoạn quốc lộ mà anh biết. Lê cơ thể mang bệnh, anh lại có thể đi xa như vậy ư!
Đi trên đường, cảnh vật được ánh nắng chiếu rọi, đâu đâu cũng thấy ruộng lúa xanh ngát. Đường cao tốc dài như muốn chạy thẳng đến phía bên kia địa cầu. Cái loại cảm giác như có đồng cỏ và nguồn nước phía trước lại kéo tới. Dưới cái nắng, căn nhà màu trắng im lìm xuất hiện trong tầm mắt. Trời đất bao la, cho anh, cũng chỉ là một chốn dung thân, và một người để nhớ về nhau. Cuối cùng anh cũng hiểu, từ trước đến nay anh khát vọng nhất là cái gì!
Là lòng trung thành.
Nếu nói ba mẹ cho anh chỉ là sự vô vọng, như vậy lúc bọn họ rời khỏi trần thế này vô vọng cũng tan biến. Là tan biến cũng là giải thoát.
Anh tự do.
Về đến nhà, Bạch Khả còn đang ngủ trong phòng. Anh ngồi ở bên giường chờ cô thức dậy.
Ánh mặt trời rơi trên lông mi cô. Mí mắt cô run rẩy, như muốn làm rơi những đốm màu vàng kia. Người ấy cong môi cười như mơ được giấc mông đẹp. Bỗng cô kéo tay anh qua đặt ở trên mặt, hỏi: “Sao hôm nay dậy sớm vậy?”
“Mơ một giấc mộng, tỉnh dậy không ngủ được nữa.”
“Em cũng mơ.” Cô vội vàng muốn kể cho anh nghe giấc mộng đẹp của cô, nhưng lại nghĩ chưa bao giờ nghe anh nói về giấc mơ của mình, liền kiềm lại nói, “Anh nói trước đi.”
Anh nghĩ nghĩ nói: “Anh mơ thấy chúng ta trở lại Trung Quốc, hình như là phương bắc. Phía trước mỗi căn nhà đều treo hai đèn lồng đỏ thắm, bên ngoài có tuyết bay. Ánh đèn màu đỏ, nhìn rất đẹp.”
“Em cũng vậy!” Bạch Khả vỗ gối ngồi dậy, kinh ngạc nói, “Em cũng mơ thấy chúng ta trở lại Trung Quốc, nhưng là ở phía nam. Không có tuyết, cũng không có đèn lồng. Em mơ thấy một rừng trúc lớn, ở dãy núi phía sau nhà em.”
Anh kéo cô đến gần mình, cười nói: “Chờ anh hết bệnh rồi, chúng ta sẽ trở về Trung Quốc.”
“Thật sao?” Cô không dám tin nhìn vào mắt anh.
“Ừ.” Anh nặng nề gật đầu.
Miệng nở được nửa nụ cười lại không được tự nhiên mà kéo xuống, cô ghé sát vào mặt anh hỏi: “Trở lại Trung Quốc anh vẫn muốn nhốt em sao?”
“Không đâu.” Anh khều khều chóp mũi cô, “Anh nằm viện em cũng có thể ra ngoài đi làm.”
“Kỳ quái,” Cô lại ghé vào sát hơn nói, “Sau cơn bão hai ngày trước, anh liền thay đổi. Rốt cuộc lúc em đang hôn mê đã xảy ra chuyện gì?”
“Không thể nói.” Anh hôn nhẹ lên môi cô một cái, nói, “Đói bụng rồi.”
Hiếm khi thấy anh muốn ăn này nọ, cô nhịn không truy hỏi đến cùng mà vội vàng chạy vào phòng bếp làm điểm tâm cho anh.
Nghe được động tĩnh trong phòng bếp, anh lấy giấy bút ngồi vào bàn. Không nghĩ gì nhiều, lời muốn nói tuỳ bút viết lên giấy.
Anh đã không còn lý do gì để về đó. Anh trai của anh, là người duy nhất có cùng huyết thống với anh trên đời này, là cơn đau ngấm ngầm mãi ở trong lòng anh. Anh không muốn đối mặt với anh ấy, viết thư hồi âm đã là giới hạn.
Vừa dán bức thư xong, trong phòng khách truyền đến tiếng gọi trong trẻo của Bạch Khả: “Ăn cơm thôi!”
Trên bàn cơm, Bạch Khả liên tục nói với anh về chuyện công việc, muốn làm cái gì, làm ở đâu, đối với mỗi một chi tiết đều đầy mong đợi. Anh làm ra vẻ lắng nghe, lại âm thầm suy nghĩ chuyện khác. Suy nghĩ xong, anh kéo Bạch Khả đang chọn đồ để mặc khi phỏng vấn trong đống quần áo đến phòng khách đi. Trong ánh mắt nghi hoặc của cô, anh nghiêm túc nói: “Có một khoảng thời gian anh không thể bảo vệ em. Nên lúc này, em nhất định phải học cách bảo vệ mình.”
Bạch Khả không thấy quan trọng liền nói: “Anh yên tâm, trước khi gặp anh, một mình em vẫn bình an ở nước Mỹ qua nhiều năm mà.”
“Cuộc sống như vậy của em được coi là cuộc sống của con người sao? Mỗi ngày giống như con chuột ngày đêm điên đảo, trốn đông trốn tây.” Anh trừng cô nói, “Hiện tại không giống trước, em đã là công dân Mỹ, có thể quang minh chính đại đi trên đường phố, liều lĩnh như em, khẳng định sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.”
“Nguy hiểm gì chứ!” Cô bị anh trừng có chút oan ức.
“Chẳng hạn như......” Anh dừng một chút nói, “Nghe đây, nếu em gặp phải tên côn đồ muốn...... Xâm phạm em. Khi không thể nắm chắc mười phần chạy trốn thành công, thì không được phản kháng.”
“Không phản kháng?” Cô nghi ngờ mình nghe lầm.
“Đúng,” Anh lặp lại lần nữa, “Không được phản kháng. Bảo vệ tính mạng quan trọng nhất, làm chồng của em, anh chỉ cần em còn sống, anh không cần cái gì khác. Em nghe không? Hiểu chưa?”
Bởi câu hỏi hăm dọa của anh, cô kích động liên tục gật đầu.
Thần sắc của anh cũng không hề dịu xuống, mà dùng ngữ khí nghiêm khắc hơn nói: “Nếu người kia muốn mạng của em, em nhất định phải phản kháng, nhưng không được kích động m