XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.

chỉ về hướng anh, nụ cười từng chút từng chút mơ hồ, ánh sáng tập trung bắt đầu tiêu tán, cho đến khi không thấy nữa.
Trong dư âm lượn lờ, cô đã biểu diễn xong.
Đại sảnh im lặng một lúc rồi lại khôi phục huyên náo, ngay cả một tiếng reo hò cũng không có. Những người tới đây tìm hoan mua vui đều vô cùng rõ ràng, nữ ca sĩ nhỏ nước mắt trên sân khấu, không bao lâu sau sẽ hiểu, nụ cười so với nước mắt càng đáng giá hơn.
“Lại có thể khóc thành ra như vậy, có thể nào bị tiếng hát của chính mình làm cho cảm động?”
Tên mập cười khẩy nói. Ngồi bên trái hắn là người đàn ông đeo gọng kính vàng ngồi bắt chéo chân, nhìn đăm đăm vào người đàn bà trên sân khấu, hỏi: “Cô ta đang nhìn tôi sao?”
Tên mập cười ha ha nói: “Cô ta là đang nhìn tiền của anh.”
“Không sao cả, tôi thích ánh mắt cô ta nhìn tôi, thật giống như...... Thật giống như tôi là duy nhất trên đời này vậy.” Người đàn ông nói xong mân mê miệng cười rộ lên, dường như rất vừa lòng với câu mình vừa nói.
“Sai rồi, chắc là: Thật giống như anh là khách làng chơi duy nhất trên thế giới này sẽ cho cô ta tiền.” Tên mập khinh thường liếc mắt nhìn Bạch Khả đang đi xuống, “Chẳng qua chỉ là một con đàn bà Trung Quốc hiếm thấy mà thôi.”
“Mắt thẩm mỹ của anh quá tệ. Biết tôi nhìn thấy là cái gì không?” Người đàn ông cười thần bí, “Tôi nhìn thấy ‘Một cô bé gợi cảm mang theo ưu thương và cô đơn dưới lớp phấn trang điểm dày’.”
Tên mập nghe xong như lọt vào trong sương mù, người đàn ông xoay nhẫn kim cương trên ngón tay nói: “Anh nên đọc sách.”
“Nói đến đọc sách, tôi nghe nói ‘Cô gái gợi cảm’ này còn biết đọc thơ, thế nào, có hứng thú không?” Tên mập hỏi.
“Thật đúng là hiếm thấy.” Người đàn ông lại rút nhẫn ra rồi nhanh chóng đeo vào, đôi mắt sau gọng kính híp lại thành một đường. “Sau khi kết thúc buổi biểu diễn thì đưa đến nhà tôi.”
Thình thịch thình thịch, chấn rung do tiếng nhạc của dàn nhạc đang đánh trên sân khấu làm cho trống ngực trong cơ thể cô muốn nổ tung. Cô đến trước bàn trang điểm, dây thần kinh cũng rung nhẹ theo tiết tấu. Trong gương, Belle đang chạy về phía cô, vừa thở vừa cười.
Cái cổ đau nhức của cô rốt cuộc cũng có thể bớt đau.






Ngôi sao lấp lánh, một đêm trăng thanh gió mát. Cô dán mặt lên tấm kính, tưởng tượng độ ấm của anh. Tấm kính phản chiếu hình ảnh người đàn ông cao gầy đang ngửi cổ cô, lộ ra biểu tình hưởng thụ, vươn tay ôm cô đi vào phòng ngủ.
"Em từng nghe thấy tên Paul Sartre chưa?" Người đàn ông hỏi.
"Có nghe qua, anh ta là một nhà văn rất có tài." Cô sụp mi thuận mắt đáp.
"Thật là một cô bé ngoan. Nghe nói em biết đọc thơ?” Người đàn ông nói. Ngón tay vuốt ve bông hoa hồng trên trâm gài tóc của cô.
"Đúng vậy."
"Bài này..." Người đàn ông dừng động tác gặm cắn xương quai xanh của cô, nghĩ một chút rồi nói, "Mặc dù có hơi buồn, nhưng chỉ là một bài thơ."
Cô hơi thở dốc, nhìn chằm chằm hoa văn đỏ sậm trên trần nhà tiếp tục thì thầm: "Anh sẽ không hỏi nơi em nằm xuống, cũng không liếc mắt nhìn; Để hoa cỏ nơi ấy tùy ý sinh trưởng, dù sao anh cũng không nhìn thấy. Như vậy đã đủ để chứng minh, tình yêu của anh lâu dài, từ quá khứ, đến tương lai, giống như trái đất không thể mục rữa; Chẳng lẽ còn cần bia mộ để nhắc nhở, thứ anh quyến luyến thì ra là ảo ảnh?"
"Phát âm của em không chuẩn lắm, cô bé à." Người đàn ông xoa mặt cô, bàn tay trơn nhẵn hướng đến đầu gối cô, nâng một chân cô lên. Chỉ trong chốc lát, hắn đã phát ra một lời khen: "Màu sắc đẹp nhất mà tôi từng thấy."
Ngón tay cô bấm vào ra giường, im lặng cảnh cáo chính mình: Coi như mình đã chết. Khoảnh khắc người đàn ông cúi xuống, cô nghe được thanh âm máy móc của mình: "Mà tôi vẫn yêu em vô cùng, chính như tình yêu của em đối với tôi; Ngày xưa ấy em thủy chung như một, bây giờ lại càng không thay lòng. Cái chết có thể nhốt tình yêu vào lồng kín, qua năm tháng không bị nguội lạnh, cũng không bị kẻ khác trộm mất, có dối trá cũng khó mà nhận ra. Nếu như anh thay đổi, sai lại thêm sai, thì làm sao em biết? -----“
Trọng lượng của người đàn ông đè lên khiến cô nghẹt thở, cơ thể chưa được kích thích đột nhiên bị tấn công làm cô đau đớn vô cùng. Đau thế này, cô chưa từng trải qua lúc ở dưới anh.
Lúc có phản ứng, hắn vừa vặn nằm gọn trong cơ thể cô, không đợi hô hấp của cô thông thuận liền nâng mặt cô lên hôn cuồng nhiệt. Sau khi nếm tất cả các vị, hắn dừng lại nhìn cô thì thấy cô im lặng rơi lệ.
"Làm sao vậy?" Hắn khẩn trương hỏi.
"Đau" Cô tủi thân nói.
Hắn lập tức rút khỏi cơ thể cô, không ngừng hôn trán và đôi má cô, nói: "Xin lỗi, thực xin lỗi, là tôi quá thô bạo."
"Anh dừng một lát đi...." Cô nhăn mi.
"Tôi rất muốn đưa vào," Hắn nói, "Nhưng em cũng phải biết rằng, khoảnh khắc đàn ông đã đi vào rồi, cho dù bị dí súng cũng không dừng được."
"Cơ thể của anh mà anh không thể khống chế sao?"
"Cơ thể của tôi..." Hắn cười xấu xa nói, "Nó bị em nắm trong tay mà" Lúc triền miên lần nữa, hắn dùng thứ đã căng phồng của mình cọ sát chân cô. "Tôi sẽ dịu dàng.