Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

ón cái vê vê cái mũi, nhìn bên ngoài phòng khách. Anh vừa vào biệt thự này liền thấy sự thay đổi rất lớn, Trong bồn hoa hai bên đường nhỏ trồng hoa nhỏ màu lam, trước kia nơi đó chỉ có mấy khỏa linh sam. Sau khi vòng một vòng biệt thự, anh sợ hãi than, cả tòa nhà này quả thực sắp bị chìm trong hoa rồi.
“A, tôi nghĩ ra rồi,” Anh ta búng ngón tay nói, “Tôi nghe nói tên tiếng Anh của cô ta là Hoa Hồng, chúng tôi gọi cô ta là kỵ sỹ Hoa Hồng, thế nào?”
Đường Nhất Đình ngồi ở một bên từ chối phát biểu ý kiến. Anh không hiểu nổi, Gerard đã lớn như vậy rồi mà vẫn giữ lại sở thích đặt biệt hiệu cho người khác. Trên tiếng Anh Lucy của Đường Nhất Đường cũng do anh ta gọi ra.
“Tại sao gọi cô ta là kỵ sĩ?” Trầm Trùng Dương hỏi. Trên người cậu có tính hiếu kỳ của trẻ con.
“Chưa từng đọc chuyện cổ tích sao? Anh bạn nhỏ,” Gerard nói, “Ở đây nơi nơi đều là hoa, giống như ‘pháo đài hoa’ trong chuyện cổ tích, mà người đàn bà kia, cô ta vượt mọi chông gai......” Gerard nói đến đó liền bật dậy khỏi sô pha, hai tay lồng vào nhau làm tư thế cầm kiếm rồi khua tay về phía trước. “Cô ta vượt mọi chông gai. Trên đường từ Nebraska, giết vô số quái thú, làm thịt người lùn trông cửa, vọt vào trong pháo đài một kiếm đâm vào cổ họng hỏa long. Cuối cùng cô ta dùng nụ hôn để đánh thức hoàng tử đang say ngủ. Từ nay về sau, hoàng tử và kỵ sĩ Hoa Hồng hạnh phúc sinh sống trong pháo đài hoa.”
Tay đặt trước ngực, hắn nhắm mắt lại say mê.
Trầm Trùng Dương cười ra tiếng, nhưng rất nhanh liền nhịn lại. Đường Nhất Đình không đồng ý nói: “Anh rất hợp để diễn xuất trong vở kịch của trẻ em.”
“Tôi rất sẵn lòng! Nếu chúng xác định đáp ứng nhu cầu rất lớn cho một con gấu mới trở về từ Châu Phi, ha ha ha......” Gerard cười đến ngay cả râu cũng run theo.
Đường Nhất Đình lười nghe anh ta trêu chọc, đứng dậy nói: “Tôi còn có việc khác phải xử lý. Muốn ở lại hay thế nào tùy anh.”
“À, từ đã, tôi quên nói cho anh một việc, có lẽ anh cũng không quan tâm đâu, nhưng tôi cảm thấy vẫn nên cho anh biết một chút thì tốt hơn.”
“Đừng nói nhảm nữa. Vào đề đi.”
“Được. Tôi muốn nói với anh là, nhóm quái thú đã bắt đầu hành động.”
“Cái gì?”
“Aizzz, đừng có gấp.” Gerard gọi lại Đường Nhất Đình đang muốn điện thoại cho Charles: “Tôi đã phái người đi rồi.”
Đường Nhất Đình buông điện thoại, nhìn chằm chằm vào đám râu trên mặt Gerard, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười: “Sao vậy, anh cũng có hứng thú với vị kỵ sĩ kia?”
“Tôi đối với những chuyện có tính khiêu chiến đều rất hứng thú. Anh không cảm thấy chỉ để một người đàn bà trông coi cô ta, như vậy thực không có hiệu suất sao?”
“Thứ duy nhất tôi không thiếu chính là thời gian. Tôi có thể tiêu hao cả cuộc đời với cô ta. Cho đến khi em trai tôi hồi tâm chuyển ý.”
“Anh muốn cả đời à?” Gerard cười như không cười, “Nhưng như vậy chẳng phải rất không thú vị sao?”
“Vậy anh muốn thế nào?”
“Người bạn nhỏ này...... Cái kia gọi là trò chơi điện tử sao? Chính là đồ chơi kia bỗng nhiên cho tôi linh cảm.”
“Linh cảm gì?”
Đường Nhất Đình nhìn hắn hỏi. Trầm Trùng Dương cũng rời mắt khỏi trò chơi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Chính là......” Gerard cười, càng giấu càng lộ nói, “Hay chúng ta chơi một trò chơi đi.”






Mùa xuân là mùa thích hợp nhất để bắt chuyến đi đến thảo nguyên bao la, tuy rằng có gió lốc hoặc đôi khi khô hạn và mưa to cũng ghé thăm, nhưng có sự tồn tại của vài thứ luôn luôn khiến chúng ta khó quên. Chẳng hạn như cao bồi với tư thế oai hùng hiên ngang, hoặc như trâu rừng xuyên rừng vượt núi chạy tới đây, cũng có thể là ruộng lúa trải dài đến tận cuối địa cầu.
Thưởng thức cảnh sắc thênh thang xa xôi trên đường, nghe giọng hát mạnh mẽ, to rõ của siêu sao thế kỷ bằng máy hát. Bạch Khả cũng cảm thụ âm nhạc rồi lắc lư cơ thể theo tiết tấu.
Hình như cô đã rất quen với bình nguyên bao la này, đều là vì trên đường chạy trốn mà sinh ra cảm giác. Lúc trước quen biết với Đường Nhất Đường, cô thầm nghĩ sẽ tìm một nơi để trốn đi, sau đó gả cho anh.
Hiện tại, cô có thể hiểu những câu viết trong sách. Cô hiểu tại sao những nhà thám hiểm của Tây Ban Nha, Pháp, cùng với bộ tộc Ấn Độ sau này đều điên cuồng muốn giàng giật phần đất này.
“Ha --”
“Ừ.” Bạch Khả gật đầu, bất giác cảm thấy có gì đó không ổn.
“Shit.” Belle chửi rủa, chửi xong còn nói, “Không phải ngay cả quần lót cũng là do chồng em giúp em giặt chứ?”
“Lúc đầu thì tự em làm, nhưng sau khi em sinh non, a, không phải. Là từ lúc em mang thai ngoài tử cung bị cắt bỏ ống dẫn trứng, anh ấy liền không không cho em đụng vào nước lạnh.”
“Không đụng vào nước lạnh, vậy em làm gì ở nhà, quét rác?”
“Là anh ấy làm.”
“Nấu cơm?”
“Cũng là anh ấy làm.”
“Vậy ngoài những việc đó em phụ trách làm những việc gì? À, chị biết rồi,” Belle tự hỏi tự đáp nói, “Em phụ trách làm tình.” Có lẽ là bị đáp án của mình làm cho bực bội, cô lại quay đầu chửi một tiếng: “Shit!” Tuy rằng cô cũng không rõ mình đang bực cái gì.
“Lúc chị nói ‘Shit’, nhìn rất đẹp.” Bạch Khả