Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.
ng đợi chị. Giống như em biết Nhất Đường đang đợi em.”
“Cục cưng bé nhỏ, tin chị đi. Nếu anh ta quan tâm đến em, đã sớm chạy vội tới đây tìm em rồi.”
“Em chạy đi tìm anh ấy cũng giống nhau mà!”
Bạch Khả đặt ly lên bàn, tiếng va chạm vang dội làm cho Belle đang say chuếnh choáng giật mình. Không đợi chị ta mở miệng mắng, Bạch Khả đã lôi chị ta ra khỏi chỗ ngồi.
Vài gã đàn ông có vẻ côn đồ nhìn chằm chằm vào các cô với ánh mắt sáng ngời, thỉnh thoảng khe khẽ nói nhỏ với người bên cạnh.
Cơn mưa bên ngoài vừa mới tạnh, bầu trời vẫn còn âm u, cơn gió mang theo hơi nước táp vào người. Belle chà chà da gà nổi trên cánh tay, nhìn Bạch Khả giống như một ngọn lửa nhỏ xoay trái xoay phải đóng gói những thứ linh tinh chất lên xe. Phần lớn là đồ cô mua, như son môi, kem bôi tay, nước hoa, dao cạo...... Cô đã trút ham muốn mua sắm bất tận.
Cô đang uể oải thì bị Bạch Khả kéo vào trong xe. Mưa cũng ngừng rơi, cũng đã nghỉ ngơi đủ, cô nhất thời không tìm ra lý do để cản trở cô bé nữa.
“Chúng ta dọc theo đường cũ đến kansas.”
Bạch Khả nói, mặt mày hớn hở nhìn Belle, tựa như có chuyện tốt đang chờ bọn họ ở phía trước.
Anh mang theo mùi hương của cô trở lại thủ đô âm nhạc xinh đẹp này. Những người trẻ tuổi xăm mình, mặc quần áo những năm 1950 hát những bài hát của Elvis Presley, lúc anh đi ngang qua có ném mấy tờ giấy bạc vào chiếc mũ trên mặt đất.
Rất hiếm khi có thời gian rỗi rãi như vậy, càng khó có được chính là trong thời gian nhàn hạ lại có thể có tâm tình vui vẻ. Anh bước nhanh vào căn nhà đầu phố. Căn nhà kia rất quen thuộc, bên ngoài không có sự khác biệt quá lớn so với những căn nhà khác, nhưng cho dù là sân trước hay sân sau đều có đủ loại cây xa cúc, còn có một số cây xanh khác, người đi ngang qua cũng phải nhìn vài lần.
Dưới ánh mắt hâm mộ và tò mò của người qua đường, anh bước trên con đường rải đá trước phòng khách.
Lê Tường vẫn chờ ở phòng khách, thấy Đường Nhất Đình mang theo nét cười đầy mặt trở về thì hơi sửng sốt. Rất lâu rồi ông ta chưa từng thấy anh nở nụ cười khoan khoái như thế.
Không đợi ông ta mở miệng, Đường Nhất Đình hỏi: “Nó đâu?”
Trên cổ anh ta có một vết màu hồng, một nửa bại lộ dưới ánh mặt trời, một nửa che giấu trong bóng râm.
Cổ bị tắc nghẹn khó hít thở, Đường Nhất Đình cười, khó khăn nói: “Em, rốt cuộc cũng bị...... Chọc giận.”
“Vì sao anh lại muốn dụ dỗ cô ấy!” Đường Nhất Đường phẫn nộ hô.
“Là ngược lại, là cô ta, dụ dỗ anh.”
“Không thể nào! Em đã nói không được thương tổn cô ấy, không được thương tổn cô ấy!” Đường Nhất Đường hận không thể đập đầu Đường Nhất Đình vào tường. Anh luôn cố gắng khắc chế tính tình nóng nảy, nhưng rốt cuộc cũng vì Đường Nhất Đình lại lợi dụng Bạch Khả mà bùng nổ.
“Em nói cô ta tốt như vậy, câu chuyện lại động lòng người, anh đương nhiên muốn đích thân cảm thụ một chút. Hơn nữa, em cho rằng cô ta là cô gái trong sáng sao?” Đường Nhất Đình cố gắng phá hỏng hình tượng của Bạch Khả trong lòng Đường Nhất Đường. Không thể phủ nhận, thể nghiệm ngày hôm qua đặc biệt khoái hoạt, khát khao cơ thể non mềm đã lâu khiến anh ta trầm mê.
“Em không quan tâm cô ấy có phải thế hay không, huống hồ linh hồn của cô ấy sạch sẽ hơn bất kỳ kẻ nào.” Đường Nhất Đường tăng thêm lực trên bàn tay, cánh mũi không ngừng phập phồng. Bỗng nhiên, anh buông tay, lui ra phía sau mấy bước, nhìn Đường Nhất Đình đang không ngừng ho khan hỏi: “Có phải cô ấy bị bệnh rồi đúng không?”
Trong cái chớp mắt kinh ngạc của Đường Nhất Đình, anh đã biết đáp án.
“Sao em biết?” Đường Nhất Đình hỏi.
“Trên người anh có mùi của cô ấy, mùi khi cô ấy bị bệnh,” Đường Nhất Đường cười đến là dịu dàng, “Cô ấy nhất định là rất muốn em, thần chí mơ hồ, mới tưởng anh là em.”
Đường Nhất Đình còn đang ho chưa dứt lúc này đã không còn lời nào để nói, anh ta kéo lại cổ áo, cúi đầu rồi ngẩng đầu, một lần nữa thay bằng nụ cười ngang ngạnh nói: “Cô ta bị bệnh thì sao? Cô ta vẫn không thể phân biệt được hai chúng ta, cô ta không có tư cách trở thành bạn đời của em.”
“Yêu cầu của anh đối với cô ấy rất hà khắc.”
“Không nên sao? Đường Nhất Đường, em xứng đáng với một người phụ nữ hoàn mỹ. Ít nhất cô ta không được như vậy.”
Đường Nhất Đường tức giận nói không nên lời, anh liều mạng khắc chế sự kích động muốn đi lên đánh anh ta. Anh lui về góc bàn, gạt mạnh những bài trí bằng bạc trên bàn, quát: “Vì sao anh phải cố chấp như vậy!”
“Vì......” Giống như chuyện sắp nói ra là một chuyện rất vẻ vang và thiêng liêng, Đường Nhất Đình mở rộng hai tay, nghiêng người nói với cửa sổ: “Vì khoảng sân đầy cây xa cúc này!”
Tiếng gõ cửa vang lên, Đường Nhất Đường lạnh lùng, nghiêm mặt trừng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không có ý muốn đi mở cửa. Đường Nhất Đình nói một câu: “Vào đi.”
Lê Tường đẩy cửa ra, vẫn chưa đi vào, nói: “Ngài Gerard đến, ngài ấy cùng Trầm tiên sinh đang ở dưới lầu chờ cậu.”
Đường Nhất Đình gật đầu, trước khi đi ra ngoài còn đi đến bên cạnh Đường Nhất Đường. Anh ta kéo lại vạt áo