Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Nhà Dưới Chân Núi

Một Nhà Dưới Chân Núi

Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

Vô Mạt có tìm cả đời cũng không thấy. Nếu như muội có những thứ này làm đồ cưới, nhà chống làm sao có thể xem thường muội?"
Nhẫn Đông nghe vậy mừng rỡ, liên tiếp cảm tạ tỷ tỷ, nói thẳng đại tỷ mới là người đối với nàng tốt nhất.
Nghênh Xuân cũng vừa lòng mỉm cười, chỉ là một chút vàng bạc vải vóc nếu có thể đổi lấy trung thành của tiểu muội đối với mình, lo gì đại sự không thành? Đến lúc đó, những thứ đồ này thì coi là cái gì!
=== ===
Mắt thấy trời đã tối rồi, người Vọng Tộc ở trước thần miếu đốt lên đống lửa, cô nương trẻ tuổi các chàng trai ở trước lửa trại tay cầm tay khiêu vũ ca hát, vui vẻ uống rượu trái cây tự ủ, tiếng nói tiếng cười cộng thêm tiếng chiêng trống hết sức náo nhiệt.
Mà lúc này Bán Hạ và Vô Mạt đã bị đưa vào căn nhà nhỏ của Vô Mạt, hai người mặt đối mặt ngồi ở trên kháng.
Bán Hạ nhìn qua nhìn lại, chỉ thấy Vô Mạt đối diện mặt mày vẫn lạnh lùng như cũ, không có nửa phần vui vẻ.
Nàng khe khẽ thở dài, xem ra nam nhân này là trời sinh không hiểu phong tình. Nghĩ đến cũng đúng, hắn từ nhỏ lớn lên ở ổ sói, phỏng chừng sói cũng chẳng có phong tình gì để nói cả.
Vô Mạt nghe được tiếng thở dài nhẹ của Bán Hạ, lập tức hỏi: "Thế nào?"
Bán Hạ ngước mắt, lại thấy Vô Mạt rất ân cần đưa hai tay tới, chỉ là hai cánh tay kia đang cứng ngắc.
Nàng trong lòng cười khúc khích, chẳng lẽ hắn đang khẩn trương? Nhìn kỹ lại lần nữa, lúc này mới phát hiện ra hắn mím chặt môi, thân thể ngồi thẳng tắp. Lại thử thăm dò cầm tay của hắn, phát hiện tay hắn cũng căng cứng rồi.
Bán Hạ đảo tròn mắt, trong nội tâm khẽ động, liền cố ý ngã nghiêng sang một bên. Vô Mạt còn tưởng thật nghĩ Bán Hạ bị làm sao, bị dọa sợ vội ôm lấy nàng vào trong ngực, gấp gáp hỏi "Bán Hạ, nàng làm sao vậy?"
Bán Hạ chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là đôi mắt tràn đầy lo lắng của Vô Mạt. Trong lòng nàng ngọt ngào, nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Ta không sao, có lẽ là mệt mỏi. . . . . . A, có thể là khát. . . . . ."
Vô Mạt cau mày, lo lắng nói: "Vậy ta đi lấy nước cho nàng."
Bán Hạ vội vàng lắc đầu: "Đừng, ta cũng không khát. . . . . ." Bây giờ hơn nửa đêm, vẫn là không nên làm khó hắn chuyện nước uống.
Nhưng Vô Mạt lại hoàn toàn tin tưởng chuyện Bán Hạ đang khát không chút nghi ngờ, hắn lập tức xuống giường, tìm túi nước.
Hắn đi tới trước kháng đang muốn đưa cho Bán Hạ uống..., lại bỗng nói: "Trời lạnh, nước này cũng lạnh, ta đi đun ấm nước cho nàng đã." Nói xong định đi ra ngoài.
Bán Hạ nhất thời dở khóc dở cười, vội gọi Vô Mạt lại: "Ta không muốn uống nước nữa, chàng tìm cho ta chút rượu tới uống có được không? Vừa có thể giải khát, lại không cần đi đun ấm."
Vô Mạt suy nghĩ một chút cũng thấy đúng, lập tức nói: "Trong nhà còn có Hầu Nhi Tửu, trước ta từng nói với nàng, vừa đúng lúc cho nàng nếm thử một chút."
Bán Hạ cười nói: "Như thế tốt lắm."
Vô Mạt ra khỏi nhà lá, đi sang sơn động bên cạnh, không lâu sau lấy ra một túi da. Hắn lên kháng mở túi da, đổ ra chén đá trong đưa cho Bán Hạ.
Rượu này màu sắc hơi vàng, lại gần mũi liền có mùi thơm của trái cây lẫn mùi rượu xông vào mũi. Bán Hạ nhẹ nếm thử một ngụm, chỉ cảm thấy hương vị đậm đà, mùi vị thật tốt, lập tức dứt khoát uống một hơi cạn sạch.
Vô Mạt thấy thế, lại lấy thêm một chén, rót cho mình một ly, lại rót đầy cho Bán Hạ, hai người đối ẩm một ly.
Qua một khắc, uống xong vài ly rượu, gương mặt Bán Hạ ửng hồng. Vô Mạt cũng dần dần buông lỏng, đôi mắt hắn như của loài sói nhìn chằm chằm Bán Hạ, ánh mắt nóng bỏng, thở dốc cũng dần dần dồn dập.
Bán Hạ thừa dịp có mấy phần men say, dứt khoát ngã vào trong ngực Vô Mạt.






Vô Mạt đầu tiên là cả người cũng cứng ngắc, sau đó từ từ buông lỏng, đưa tay cẩn thận từng li từng tí kéo Bán Hạ vào lòng. Lúc ôm nàng vào ngực, chỉ cảm thấy có một mùi hương thơm ngát xông vào mũi, cái loại mùi thơm đó, không như mùi hoa nồng nặc nhưng so với mùi hoa còn động lòng người hơn, đây là cảm giác mà Vô Mạt chưa bao giờ cảm thụ qua.
Trong lúc suy nghĩ hắn có một loại cảm xúc khó tả lan tràn, vì vậy không nhịn được dùng lực hơn một chút. Vừa dùng sức thì chỉ cảm thấy cô gái trong ngực mềm mại làm sao, giống như không xương vậy, khác hoàn toàn cái cảm giác ôm thỏ hoang lợn rừng, điều này làm cho hắn càng cẩn thận hơn, e sợ chỉ cần sơ ý một chút sẽ làm đau nàng.
Ôm chặt thân thể mềm mại trong ngực, hắn thở dốc dồn dập, có một loại khát vọng đau đớn làn tràn cả thân thể, hắn giống như muốn đem cô gái trong ngực nhập vào trong thân thể, không, so nhập vào trong thân thể còn muốn thân mật hơn. Trong đầu bắt đầu hiện ra những cảnh hắn thỉnh thoảng nhìn thấy trong rừng núi, về sói đực cùng sói cái, về thỏ cái cùng thỏ đực, về heo đực cùng heo mẹ. . . . . .
Quần áo nhanh chóng bị cởi thoát khỏi thân thể, Bán Hạ chỉ có cảm giác mình bị đôi tay hữu lực của nam nhân này hung hăng nhấn vào lồng ngực nóng bỏng mà cứng rắn, lồng ngực này đang kịch liệt phập phòng, trong mũi tràn ra hơi thở nặng nề thô nóng, đốt cháy khuôn mặt nàng thành đỏ bừng, khô