Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
à: "Đem những đồ này đặt ở trong sơn động sau nhà đi."
Đây cũng là ý kiến hay, Bán Hạ gật đầu nói vâng, rồi đi theo Vô Mạt tới sơn động.
Vừa đi đến sau nhà, Bán Hạ mới phát hiện nói nơi này chỉ là cái động đơn giản thật là uất ức cho nó. Thật ra thì nơi này có điểm giống như căn nhà hai gian đào ở trong núi, trong nhà dùng một hàng bàn đá xanh tách các gian.
Bên trái, hiện tại để một chút da lông thịt khô, bên phải sạch sẽ chỉnh tề không có thứ gì, vừa nhìn thì thấy nơi này hẳn là mới quét dọn xong.
Bán Hạ quay đầu lại nhìn Vô Mạt, lại thấy trên mái tóc đen của hắn dính đầy bụi bặm , chắc chắn mới tới đây quét dọn nơi này.
Vô Mạt bị Bán Hạ nhìn đến có chút xấu hổ, cổ gáy ửng đỏ, hỏi "Nàng nhìn ta làm cái gì?"
Bán Hạ Dạy Chồng
Vô Mạt bị Bán Hạ nhìn đến có chút xấu hổ, cổ gáy ửng đỏ, hỏi "Nàng nhìn ta làm cái gì?"
Bán Hạ cười không ngớt, nhón chân lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng trêu chọc mái tóc đen dài cuồng dã của Vô Mạt, phủi đi bụi đất trên mái tóc hắn. Ngón tay mềm mại lơ đãng xẹt qua khuôn mặt như đao khắc, nhất thời cảm thấy gò má kia có chút cứng ngắc.
Bán Hạ tốt bụng thu hồi tay, cười nói: "Thôi, ta không đùa chàng nữa."
Nhưng Vô Mạt đã thở dốc có chút nặng nề, một tay nhấc Bán Hạ đang định rời khỏi đi ôm vào lòng. Lần này, nụ hôn đầy êm ái, tỉ mỉ nhấm nháp, hơi thở mát mẻ của núi rừng cùng với hương vị thơm ngát của nàng cùng nhau hòa quyện.
Bán Hạ nghe nói như thế, lắc đầu cười: "Chúng ta thường ngày đều làm việc tay chân, sao có thể dùng những cái này làm y phục, những cái này rất dễ hỏng đấy. Ta chỉ nghĩ đây là đồ tốt, chúng ta tạm thời không dùng được, nhưng về sau tất có chỗ hữu dụng, cũng không thể đặt ở nơi ẩm ướt thế này, không nên lãng phí những thứ quý hiếm."
Vô Mạt thấy Bán Hạ nói xong rõ ràng, vội nói: "Ta đối với mấy thứ cái này một chữ cũng không biết, nàng muốn xử lý như thế nào, toàn bộ đều theo nàng thôi."
Bán Hạ gật đầu, nghĩ tới nên cầm chúng về, về sau có con nhỏ có thể làm cái yếm, chợt nhớ tới mình lúc trước từng vì nhân sâm mà bức ép đưa vải cho Vô Mạt, trong lòng không khỏi vô cùng ngượng ngùng, chỗ vải mình đưa so với những lụa là của người ta rõ ràng kém rất nhiều rồi, vậy mà mình còn cho là đã đủ để đổi lấy nhân sâm.
Nhớ tới chuyện nàya, nàng liền thuận miệng hỏi: "Chỗ vải ta đưa cho chàng lúc trước đâu rồi, tại sao không thấy."
Vô Mạt nghe nàng hỏi đến, vội nói: "Ta đã giữ rất tốt, không để ở chỗ này."
Bán Hạ kinh ngạc: "Vậy ở nơi nào?"
Vô Mạt cười nói: "Ta cũng cảm thấy trong sơn động này quá ẩm ướt, sợ bị ẩm, cho nên đặt ở bên cái rương trong nhà rồi, lát nữa tìm cho nàng."
=== =====
Sống mấy ngày tân hôn, Bán Hạ từ từ phát hiện nam nhân bề ngoài lạnh lùng này thật ra ở trước mặt mình lại là người rất dễ xấu hổ. Điều này làm cho Bán Hạ càng cảm thấy hứng thú, mỗi lần đều không dấu vết trêu chọc hắn, kết quả chọc cho núi lửa bộc phát. Hắn cao lớn uy vũ như vậy, hổ báo gấu thú thấy qua đều muốn trốn , huống chi tiểu cô nương mảnh mai như nàng. Bất quá Bán Hạ cũng không sợ , trừ lần đầu tiên hắn trẻ tuổi nhiệt huyết hoàn toàn không hiểu cách khống chế khiến nàng ăn chút đau khổ ra, sau đó hắn bắt đầu hiểu được cách khắc chế bản thân rồi.
Thật ra thì Bán Hạ phát hiện nam nhân này cực kỳ nghe lời mình. Kinh nghiệm giao tiếp với người của hắn thật sự ít lại càng ít, vất vả lắm có một Bán Hạ, hơn nữa hắn lại thân mật với Bán Hạ như vậy, có thể do hắn chưa từng nghĩ tới quan hệ như thế, cho nên quả thực coi nàng như trân bảo, e sợ chỉ sơ ý một chút liền chọc giận nàng mất hứng.
Bán Hạ cũng dần dần thích đùa giỡn với hắn, mỗi khi đó, hắn luôn nghiêm trang tin thật. Khi Bán Hạ vui vẻ cười to thì hắn mới biết mình bị lừa nhưng cũng không mất hứng, mà cũng cười theo. Dĩ nhiên, khi bọn họ thân mật, hắn sẽ nhắc tới chuyện đó, sau đó gọi nàng là tiểu bại hoại, cắn vành tai của nàng, cắn môi của nàng, thậm chí cắn quả đào mềm mại trước ngực nàng, cho tới bây giờ chỉ cần nàng nghe được tiếng tiểu bại hoại lại cảm thấy cả người mềm nhũn.
Nhưng có một việc thật khiến Bán Hạ khó có thể mở miệng, đó chính là Vô Mạt cho tới bây giờ đều là từ phía sau tiến hành phu thê Chi Lễ. Hắn. . . . . . Chẳng lẽ cho là chỉ có một tư thế như vậy?
Chuyện này. . . . . . Trời vừa tối liền bị người đè úp xuống, làm cho muốn sống không được muốn chết không xong, không khỏi cũng quá. . . . . . Đơn điệu đi? Bán Hạ nghĩ tới ngày nào đó có thời gian hẳn là phải hướng dẫn hắn một lần.
Hơn nữa Bán Hạ cũng phát hiện hắn có một thể lực, sức chịu khổ mà không một người Vọng Tộc nào có thể so sánh. Kể từ khi nàng nói với hắn nên tồn nhiều lương thực chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, hắn mỗi ngày khi Bán Hạ còn chưa tỉnh đã lên núi săn thú, mỗi lần đều thắng lợi trở về. Hắn mỗi lần săn thú thu hoạch quá nhiều, nếu như đổi lại những tiểu tử khác trong Vọng Tộc, sợ rằng cũng khó vác về đến nhà đi. Nhưng hắn luôn vác lên vai, rất nhẹ nhàng đi về.
Bán Hạ kinh ngạc, nhưng cũng nh