Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.

i, anh có chút không cười nổi.
“Thụy Thụy, không phải con không muốn đi Nhật Bản đó chứ?” Cuối cùng anh cũng đã nhìn ra.
Nhưng mà, bây giờ cho dù có báo cho Hạ phu nhân tới đón Thụy Thụy về, cũng không còn thời gian nữa. Anh vội vàng lên máy bay.
“Con muốn mẹ, con không muốn đi Nhật Bản!” Trong sân bay, Thụy Thụy lên tiếng khóc lớn.
Hạ Nghị cảm thấy đau đầu, “Đến Nhật Bản rồi có rất nhiều đồ chơi, con sẽ rất thích!” Anh muốn đến Nhật Bản, cho nên, anh không dung túng con gái thay đổi kế hoạch đã sớm định ra.
Chỉ là, khi đó anh chẳng hề đoán được hậu quả sau này lại thành hối hận.
Về sau, anh chưa từng nhớ lại một lần, trước cơn động đất ở Vấn Xuyên, bồ câu đưa tin bị lạc hướng, lợn cắn xé lẫn nhau, sư tử hổ báo không ngủ trưa, chó sủa ing ỏi, mà Thụy Thụy của anh, lại nôn nóng muốn về nhà rồi? Anh khi đó, vì sao lại không ném hai tờ vé máy bay đến Nhật bản kia đi? Anh lúc đó, chỉ một lòng muốn tìm Hiểu Văn trở về.
Đến sân bay Narita Nhật Bản, bởi vì thường ra nước ngoài chụp ảnh ngoại cảnh, anh có hộ chiếu quốc tế, cho nên thuận lợi thuê được một chiếc xe ở sân bay.
“Tiểu Hoa, tìm thấy chỗ Hiểu Văn ở Tokyo chưa?” Lấy được xe, anh liền lập tức gọi điện thoại về nước.
“Tìm một số quan hệ, cuối cùng cũng tra ra được! Trường học còn chưa khai giảng, tiền thuê nhà ở Tokyo rất cao, bây giờ tạm thời ở tại Fukushima.” Tiểu Hoa nói cho anh.
Fukushima Nhật Bản, được ca ngợi là “đào nguyên hạnh phúc”, là danh lam thắng cảnh có thể đếm được trên đầu ngón tay của Nhật Bản, Hiểu Văn rất thích phong cảnh thiên nhiên, đến Fukushima chỉ cách Tokyo có hai trăm km, anh tuyệt không kỳ quái.
Thụy Thụy buồn ngủ, nửa khép mắt ủ rũ nhìn anh, “Ba, chúng ta sẽ đi đâu?”
“Thụy Thụy, ngoan, con tỉnh ngủ rồi ba sẽ đưa con đi chơi nhé.” Anh không trả lời, chỉ cầm di động, thuận miệng nói.
Thụy Thụy gật gật đầu, mí mắt cũng sắp rủ xuống rồi, bóng người nhỏ bé dựa vào ghế.
“Ông gửi địa chỉ cụ thể đến di động cho tôi.” Anh dặn dò xong liền cúp máy.
Đi đến Fukushima còn hai ba giờ, anh chỉnh lại ghế ngồi, đắp chăn lên người Thụy Thụy, để con bé có thể nằm thoải mái. Nhấn chân ga, dựa theo hướng dẫn, anh đi về hướng Fukushima. Khi anh lái xe đến Fukushima đã là đêm khuya, con gái anh đã sớm tỉnh ngủ xoay người, chờ vào đăng ký khách sạn.
Vào phòng, Thụy Thụy lập tức tiếp tục ngủ thật sự, lộ ra gương mặt nhỏ nhắn hết sức đáng yêu. Anh ôm Thụy Thụy, ba và con gái cùng nằm trên chiếc giường lớn.
Ngày 11 tháng 3.
Rõ ràng đã vào giữa tháng ba, là mùa anh đào nở rộ, nhưng nhiệt độ ở Nhật Bản vẫn rất thấp. Khi Hạ Nghị tỉnh lại đã gần giữa trưa. Anh cúi đầu, nhìn gương mặt ngủ say của con gái, không kìm lòng được, khóe môi nhếch lên. Lúc Thụy Thụy ngủ, đặc biệt xinh đẹp, cùng dỡ xuống tất cả phòng bị rất giống Hạ phu nhân.
“Cô ấy có thể ở nhà dân, không thể tìm thấy địa chỉ cặn kẽ, tôi đưa số liên lạc ở Nhật của cô ấy cho ông, tự ông liên lạc đi!” Tiểu Hoa gọi điện nói.
Rất sợ ầm ĩ đến con gái, anh chậm chạp đứng dậy, lấy chăn đắp cho Thụy Thụy. Dựa theo dãy số của Tiểu Hoa, anh đứng trên ban công bấm số.

Đến Nhật Bản rồi, trước thời gian học nửa tháng, Hiểu Văn đến Fukushima.
Nơi này rất đẹp, hai bên ngã tư đường có đủ loại hoa quả. Tháng ba, là ngày mùa xuân, hoa đào, hoa lê, hoa táo tranh nhau đua nở, cả thành phố đều được bao phủ trong một mảnh phấn hồng của biển hoa. Mọi người đều nói phụ nữ là ngốc nhất, khi họ còn sống, luôn có một cuộc tình mà chẳng thể nào làm chủ.
Fukushima là một thành phố tình yêu.
Cô có thể giả vờ có được hạnh phúc trong biển hoa ấm áp dạt dào này, nhưng cô nên làm sao đây, mới có thể không để cho nhớ nhung mãnh liệt đến thế? Cho dù rời xa thị phi, cho dù có thể bình tĩnh, nhưng dù có vui vẻ hay buồn chán, trong đầu cô lại ngập tràn hình ảnh của Hạ Nghị, thậm chí mỗi đêm, mỗi giấc mơ, cũng là hạnh phúc được ở cạnh bên anh. Cô thật sự có thể chịu được cô độc, du học một mình tại nơi đây, sinh con một mình ư? Tới lúc lòng đã kiên quyết, nhưng dưới nhung nhớ mênh mông, cô lại chẳng thể chắc chắn nữa.
Khi nhận được điện thoại của Hạ Nghị, cô vô cùng bất ngờ, tưởng rằng mình gặp ảo tưởng do mong nhớ ngày đêm.
“Hiểu Văn, anh đang ở Nhật Bản.” Câu đầu tiên anh nói càng làm cho cô kinh ngạc.
“Anh…”
“Đúng, anh đến tìm em!”
“Anh…” Cô xúc động không nói nên lời.
“Em đừng trốn nữa, anh sẽ không để mẹ con em lưu lạc bên ngoài đâu!” Anh rất kiên quyết.
“Anh…” Nói không nên lời, cô chỉ nghẹn ngào.
Cô muốn nghe, thật ra không phải những lời này, cô muốn nghe, chỉ là anh có thể lại lớn tiếng nói: Anh yêu em, vì em, anh có thể bất chấp tất cả. Liều lĩnh như năm năm trước đây.
“Anh Nghị, anh về đi, em hứa, em hứa sẽ tự chăm sóc bản thân tốt.” Anh chạy đến Nhật Bản tìm cô, phần tấm lòng này đã đủ rồi.
“Hiểu Văn, vì sao em nhất định phải như thế? Em biết rõ anh thích em, đây không phải em cố tình muốn anh chịu dày vò sao?” Anh thở dài.
Nhân vật chính hôm nay nếu đổi thành Tống Dư Vấn, anh tuyệt đối tin đi khắp ngõ ngách trên thế giới