Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.

n lướt qua xe, mà ai cũng không rảnh chú ý đến tiếng khóc của đứa bé trong xe.
“Anh Nghị, trời ơi, sóng thần đến đấy!” Hiểu Văn vội vàng giữ chặt anh lại.
Quả nhiên, dưới tiếng hét của người dân địa phương, từng đợt sóng cao đến mấy mét đang lao ra khỏi mặt biển.
“Chạy mau!” Ngay lúc đó, anh ý thức được nguy hiểm, trong đầu không nghĩ nhiều nữa, anh quyết định từ bỏ kế hoạch lấy xe.
Chỉ cách vài chục bước mà thôi, anh không thể nghe thấy tiếng cầu cứu thê lương của con gái. Hạ Nghị kéo tay Hiểu Văn, dùng tốc độ nhanh nhất chạy theo dân địa phương đến nơi an toàn trên cao.
Anh xa khỏi chiếc xe, xa khỏi Thụy Thụy đang bất lực, tiếng cầu cứu yếu ớt càng ngày càng xa. Là vài phút? Hay chỉ mấy chục giây mà thôi?
Sóng biển cao như dời non lấp bể phá hủy cả công trình ven bờ, trong khoảnh khắc đồng ruộng bị cắn nuốt, một số người chạy trốn chậm đã bị sóng thần vô tình nuốt chừng. Sóng rầm rĩ điên cuồng nhằm phía chiếc xe, Thụy Thụy kêu lên một tiếng, bóng hình nhỏ bé đã lăn lộn theo động lượng, “bốp” một tiếng đầu nó không biết đã đập về phía nào, máu tươi nhất thời chảy ra.
Anh nắm chặt tay Hiểu Văn, chạy đua với tử thần, nước biển lạnh như băng dần lan đến chân họ, bốn phía cũng bắt đầu lạnh buốt. Hiểu Văn chạy không nổi nữa, anh vội vàng bắt lấy một thanh sạp ở bên cạnh đỡ Hiểu Văn đi lên. Dưới thế nước hung mãnh, anh vừa ra sức bơi về trước, vừa giúp Hiểu Văn di chuyển.
Cuối cùng cũng, dùng tốc độ nhanh nhất, anh cũng đưa mình và Hiểu Văn dến nơi cao nhất, cùng vịn chặt vào một thanh sắt lớn. Sống chết chỉ có một đường, vẫn không tránh khỏi một kiếp này chẳng biết là bao nhiêu.
Dưới động đất, sóng thần bao phủ thành phố này, rất nhiều nhà cửa nháy mắt bị sập, cuộn sóng đánh vào, từng lần lại không chạm đến anh và Hiểu Văn, một vài nạn nhân ở chỗ thấp, cơn sóng xông về phía họ, vô số điểm đen bị sóng thần nuốt hết vào đại dương.
Anh ôm chặt thân thể run rẩy của Hiểu Văn, bảo vệ chắc chắn, nhưng ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn một nơi rất xa.
Đó là hướng khách sạn. May mà anh không đưa Thụy Thụy ra ngoài. May mà thế đất ở đó cũng khá cao.
Sóng biển đáng sợ nháy mắt đã biến cảng thành một bình địa san phẳng, anh kinh hãi nhìn nhiều chiếc xe ô tô không thoát khỏi nạn, toàn bộ bị cuốn lên, như là khối gỗ nổi rất cao, lại rơi vào cơn sóng, vô tình bị cuốn đi… Có một chiếc trong đó là xe của anh.






Giờ Bắc Kinh, ba giờ chiều. Phòng khám nhi khoa của Triệu Sĩ Thành còn hơn mười bệnh nhân nữa.
“Người tiếp theo!” Trong tiếng ồn ào, Dung Hoa lớn giọng hét to.
Mỗi ngày đều phải giữ trật tự đến sớm về trễ, để mọi người yên lặng lại im lặng, thật đúng là hao mòn thể lực. Triệu Sĩ Thành bận rộn một ngày rất mệt mỏi, anh xoa trán đau, thấy Dung Hoa đang bận việc thì tự mình đến phòng nghỉ uống miếng nước.
“Một giờ trước, Nhật Bản xảy ra vụ động đất cấp 8.9, ngay cả Bắc Kinh cũng có dư chấn!” Bây giờ mạng di động thật tiện, vài phụ huynh đang chờ khám bàn luận,
Triệu Sĩ Thành cả kinh, dừng bước lại, “Nhật Bản ư?”
Giấc ngủ trưa, cô mơ thấy Thụy Thụy của cô bị nhốt trong một căn phòng tối đen, mặt đầy máu tươi, vừa khóc vừa cầu cứu cô. Cô bị làm tỉnh lại. Ban ngày ban mặt, cô lại bị dọa thành một thân mồ hôi lạnh.
Day day trán, là thời tiết quá oi bức sao? Hôm nay, cả người cô cảm thấy bứt rứt khó hiểu. Mở máy tính laptop ra, mở QQ, cô vào tài khoản của một khách hàng, về phần một số công việc chưa thể chuyển giao, cô muốn nói chuyện tiếp.
Nào biết, nói chuyện vài câu với vị khách đó rồi, máy tự động gửi đến một tin tức: 13giờ 46 phút ngày 11 tháng 3 giờ Bắc Kinh, là 14h 46 phút tại Nhật Bản, khu vực biển Đông Bắc Nhật Bản đã xảy ra động đất 8.9 độ ritte gây nên sóng thần, gây ra mất mát lớn về người và của.
Cô đông cứng.
Khi Triệu Sĩ Thành đến gõ cửa, Tống Dư Vấn bận trước bận sau, đã loạn hết lên. rong phòng khách có một chiếc valy mở lớn.
“Sau khi đọc tin rồi, tôi vẫn gọi cho Hạ Nghị suốt, nhưng tôi không thể liên lạc được với anh ấy!” Dư Vấn vừa dọn hành lý, vẻ mặt nôn nóng.
Cuối cùng họ thế nào tại Nhật Bản? Xảy ra động đất lớn như thế, không biết Hạ Nghị có bảo vệ Thụy Thụy tốt không! Thụy Thụy có bị thương không? Có bị sợ không? Nhiều vấn đề liên tục làm cô sắp phát điên rồi!
Cô nôn nóng đi tới đi lui tự an ủi mình, “Tokyo hay có động đất lớn, tôi đã tra qua nhiều tư liệu rồi, những năm gần đây Nhật Bản rất hay có những vụ ngoài cấp 7, thương vong lớn nhất cũng chỉ hơn ba mươi người, Thụy Thụy và Hạ Nghị chắc không sao đâu! Hoặc là có lẽ bây giờ con bé và Hạ Nghị đang ở suối nước nóng Hokkaido, căn bản không phải Tokyo!”
“Tống Dư Vấn, cô bình tĩnh một chút đi!” Anh chỉ biết nói như vậy, mới có thể lập tức chạy tới.
Người phụ nữ này dù núi có sập trước mắt mặt cũng chẳng đổi sắc, nhưng nếu là chuyện an nguy của Thụy Thụy, cô nhất định sẽ nôn nóng muốn chết.
“Tôi chẳng thể bình tĩnh, tôi quyết định sáu giờ tối nay bay đến Thượng Hải, tôi muốn đến Thượng Hải chờ, hy vọng ngày mai


XtGem Forum catalog