Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.
đi, đóng cửa phòng vang rầm lại. Nếu không đi, anh thật lo lắng mình sẽ lỡ tay giáo huấn Thụy Thụy. Phòng khách sạn không thể khóa trái, nhưng mà ở nơi Nhật Bản xa lạ, Thụy Thụy lại không hiểu ngôn ngữ, anh tin Thụy Thụy sẽ không dám chạy loạn ở đây.
Ngây ngốc nhìn bóng dáng vô tình của ba, cả người Thụy Thụy run lên, rất ít khi nó nhìn thấy ba luôn cười hì hì giận dữ như thế, trong lòng trẻ thơ khó tránh khỏi sợ hãi bất an. Làm sao bây giờ, ba muốn đi gặp cô Đỗ, Thụy Thụy thật vất vả để chờ đến giây phút cả nhà ba người họ hợp lại, giờ lại sắp bị phá hủy rồi! Bây giờ, nó có nên đi theo không? Lại nói, như thế chắc chắn sẽ chọc giận ba, nhưng nếu không ba lại bị cô Đỗ lừa đi thì sao đây?
Đợi thang máy, Hạ Nghị rảo bước vào trong, căn bản không thể ngờ rằng mình đã sai lầm rồi. Dưới do dự, đấu tranh, Thụy Thụy vẫn từ từ ra khỏi phòng, nhưng lần này nó không thể đuổi theo ba nữa. Song nó vẫn nhớ xe ba dừng ở đâu.
Chờ một thang máy khác đến, nó ấn nút xuống tầm hầm. Thang máy mở ra, rất nhanh, nó đã tìm thấy hình ảnh của ba. Nhưng giờ nó nên làm gì đây? Tiếp tục chạy lên ôm lấy đùi ba hả? Chiêu này hình như không ăn nữa rồi. Bởi cơn tức vừa rồi của ba, khiến Thụy Thụy sinh ra do dự trong lòng. Nhưng nó là ai chứ? Nó là con gái vô địch của mẹ đó! Thụy Thụy ngồi xổm xuống, lén lút, rón ra rón rén khom lưng đi về phía ô tô của ba.
Nếu nó không đi theo ba, ba hợp với cô Đỗ thì sao đây? Cho nên, nó phải trốn đi trước, nếu tình hình không hay, lập tức nhảy ra đúng thời cơ thích hợp nhất, phá chuyện của ba và cô Đỗ! Cô Đỗ rất yếu, dễ bắt nạt như một con chuột ấy, Thụy Thụy có lòng tin, nó nhất định có thể đánh cô Đỗ chạy mất, từ nay về sau ba mẹ sẽ hạnh phúc bên nhau.
“Anh Nghị, liên lạc được chưa?” Khi tra chìa khóa chuẩn bị mở cửa xe, điện thoại của anh lại vang lên, là A Hoa gọi điện hỏi.
“Liên lạc rồi.” Tựa vào cửa xe, anh vừa tiếp điện thoại, vừa thuận tiện bình ổn tâm tình.
“Vậy là tốt rồi, hai người nói chuyện tốt, thu phục cô ấy nhanh nhanh, đừng để cô ấy trốn nữa! Dù sao Nhật Bản cũng không giống Ôn Châu của chúng ta, muốn tìm người giúp cũng khó lắm!”
“Ừ.” Anh cũng nghĩ như vậy, cho nên, gặp mặt rồi anh sẽ khuyên Hiểu Văn, với tính tình dịu dàng của cô, anh có lòng tin có thể thuyết phục cô.
Chuyên tâm nghe điện thoại, anh không chú ý tới, sau lưng có một thân hình nhỏ bé lại làm lại trò cũ, cẩn thận mở cửa sau ra, lén lút chui người vào xe. Anh tắt máy, sơ ý không chú ý tới, cửa sau xe truyền đến một tiếng đóng cửa xe “kít” nho nhỏ.
Mở cửa, anh lên xe, khởi động máy. Thụy Thụy ngồi ở thảm xe, dựa lưng về phía sau xe giấu mình đi, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh. Nó lui mình lại, lui thành một điểm nhỏ. Hạ Nghị một lòng muốn tìm được Hiểu Văn, chuyên tâm lái xe tự nhiên chẳng chú ý.
Đi theo hướng dẫn, anh đến càng gần vị trí. Đi xe một lúc, khi đến nơi, anh đã muộn đến mười phút, bóng hình mảnh mai kia đã sớm yên lặng đứng tại cảng. Mái tóc dái của cô bay bay trong gió không ngừng, khiến người ta đau lòng.
Hạ Nghị dừng xe lại, mở cửa xe, xuống xe, dùng hộp điều khiển khóa xa lại, đi đến hướng người gầy yếu kia.
Thụy Thụy vẫn trốn ở sau xe, vội vàng nhảy lên, kéo cửa xe, phát hiện đã bị khóa điện, vì thế nó chỉ có thể ghé vào cửa kính xe nhìn hướng ba và cô Đỗ, đầu nhỏ lắc qua lắc lại, chuẩn bị yên lặng xem xét.
“Em lại gầy đi, vẫn nôn nghén sao?” khi Hiểu Văn xoay người lại, Hạ Nghị đã đau lòng phát hiện ra cô ngày càng gầy.
“Em vẫn khỏe mà.” Hiểu Văn lắc đầu, mỉm cười, “Vẫn còn nôn nghén, nhưng con vẫn khỏe.” Rời khỏi Ôn Châu rồi, cố gắng không áp lực nữa, bụng cũng không còn đau âm ỉ.
Món quà trân quý nhất anh tặng cô vẫn khỏe mạnh.
“Ở ngoài một mình sao có thể tốt?” Cô chịu khổ, anh không đành.
“Vậy còn anh? Anh đến đây là vì đã có đáp án ư?” Cô bình tĩnh hạ giọng, thật ra đã sớm khẽ run.
Ánh mắt anh tối sầm lại, cuối cùng cũng lựa chọn: “Hiểu Văn, trên thực tế, Dư Vấn và anh đã chuẩn bị…” Anh tính nói sự thật cho cô, Dư Vấn tính ly hôn, nhưng về Thụy Thụy, họ không thể thống nhất ý kiến.
Lời anh mới nói được một nửa, mặt đất đã rung động mãnh liệt, căn nhà cách đó không xa lắc lư dữ dội, ngay cả đột đèn cũng không ngừng nghiêng ngả. Sắc mặt anh đại biến.
Nhật Bản là quốc gia của động đất, chẳng lẽ bây giờ…
“Động đất, động đất!” Một số cô gái đang ngắm cảnh ở cảng hét chói tai: “Chạy mau, chạy mau!” Vài người dần địa phương cũng chạy theo hướng lên cao.
Anh và Hiểu Văn cũng ngây dại.
Hiểu Văn có thể nghe một số câu Nhật cơ bản: “Chúng ta chạy mau!”
Đúng là động đất ư? Chết rồi, Thụy Thụy của anh! Anh xoay người đã muốn chạy đến nơi đỗ xe, anh muốn lấy xe lập tức về khách sạn!
Ô tô như đang khiêu vũ, Thụy Thụy bị choáng đầu dưới sự lắc lư của nó, ngã xuống phía sau cửa kính xe: “Ba, ba, ba!” Mở lớn đôi mắt kinh hoàng, ôm lấy trán, cũng ý thức được sự khác thường, nó sợ hãi khóc lớn kêu cứu.
“Ba, cứu con, cứu con!” Thụy Thụy cố sức muốn trốn ra bên ngoài, nhưng nó chẳng thể mở được cửa xe, từng bóng người lớn chạy như điê