Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.

? Ăn cơm đi.” Triệu Sĩ Thành nhẹ nhàng đón cô.
Cô từ từ ngồi xuống. Trong phòng khám, ngoài cô và anh em Triệu gia, tổng cộng tám người ăn cơm, còn có hai y tá, một cô thu ngân, và hai người bốc thuốc.
Một bàn vô cùng náo nhiệt, mỗi lần ăn cơm lại nói chuyện không ngừng, từ việc Lương Lạc Thi đá Lý Trạch Giai, đến đại chiến ly hôn của Tạ Đình Phong và Trương Bá Chi, khí thế bàn tán ngút trời. Đương nhiên, cô cũng không tham dự đề tài, lại mở miệng cực nhỏ, cảm giác tồn tại là 0, im lặng đến rất dễ bị người ta xem thường. May mà, Triệu Sĩ Thành cũng rất ít lời, nên không chỉ có cô là ngoại tộc.
Ăn cơm xong, nhân viên đặt đũa thìa xuống bàn, cầm canh, cô một ngụm tôi một thìa, ăn cơm như đánh giặc, mọi người nối tiếp nhau, đĩa thức ăn hết sạch nhanh chóng, chỉ cần động tác của bạn chậm chút thôi, tuyệt đối chỉ có vét nồi.
Lúc cô vừa đến đã là như thế. Bây giờ…
Cà tím, trứng sốt cà chua, cá, động tác của cô không nhanh, nhưng đũa vẫn không ngừng gắp, sau mấy lần thua thảm, cô cũng khôn ra, lúc nào cũng có thể ngẩn người, thất thần, nhưng lúc này tuyệt đối không thể, nên ra tay phải đủ nhanh đủ độc.
Nhưng mà… Nhìn con tôm lớn cuối cùng rơi vào bát cô y tá, vẻ mặt cô thất vọng. Khi cô đang ngẩn người, mày còn chưa kịp nhăn, trong bát đầy thức ăn chẳng biết khi nào đã có thêm một con tôm to bự. Cô thong thả nhìn vào bát Triệu Sĩ Thành, quả nhiên, cơm trong bát anh chỉ còn lại có một tẹo.
Cô cúi đầu, cẩn thận ăn ngay.
Mấy ngày đầu mới đi theo Triệu Sĩ Thành, cô cũng như ở nhà, luôn không nhớ nổi mình đã ăn sáng chưa, buổi trưa ăn lúc nào, buổi tối đã ăn gì, cho đến khi, sau khi tham dự màn giành ăn từng giây này, phải để đầu trống rỗng mới có thể giành được bữa cơm trưa. Cô biết, nhân viên ở đây nhất định rất ngạc nhiên về cô, chắc chắn sẽ lén bình luận chuyện của cô và anh ở sau lưng, đoán mò xem họ có quan hệ gì.
Thật ra, cô cũng rất tò mò. Thật là bạn bè bình thường ư? Cô không biết, bởi vì ngoài cái tên ra, cô sống như một du hồn, chẳng biết vì sao mình lại tồn tại, ý nghĩa tồn tại ở đâu, đương nhiên, ngoài việc lau tủ và giành thức ăn ra.
Ăn xong cơm trưa, cô ngồi ở khu chờ khám, vẻ mặt trống rỗng. Mỗi lần ngồi ở chỗ này, cô cũng cảm thấy rất quen thuộc rất quen thuộc, dường như cô đã từng ngồi rất nhiều lần nơi đây, ôm gì đó, lo lắng chờ đợi. Nhưng mà, lúc ấy rốt cuộc cô đã ôm cái gì nhỉ?
Cô nhìn chằm chằm vào hai tay trống trơn của mình, đầu vẫn trống rỗng, đáy lòng dâng lên đau thương nồng đậm khó hiểu.
“Tống Dư Vấn, sáng ngày mai tôi muốn ăn cháo củ từ.” Thời gian nghỉ còn vài phút, Triệu Sĩ Thành đi đến trước mặt cô, ngồi xuống nhẹ nhàng nói với cô.
Cháo củ từ?
“Bắt đầu từ mai, bữa sáng mỗi ngày đều do cô làm.” Anh dặn dò.
Thật ra không phải anh muốn chăm sóc cô, mà là muốn thuê lao động miễn phí thì có ấy? Cô rất nghi ngờ.
“Nhưng tôi không biết làm.” Cô mê mang trả lời.
Cháo củ từ làm thế nào? Trong đầu trống rỗng của cô, chẳng có gì cả.
“Không, cô biết mà, cô nghĩ kỹ xem.” Anh từng thấy cô hầm cháo cho Thụy Thụy uống.
Mày cô nhăn rất sâu. Không cần suy nghĩ, cô không nhớ nổi đâu. Bên tai lại có giọng nói nhắc nhở cô. Nhưng mà.
Cô ngước mắt lên, ngây ngốc nhìn Triệu Sĩ Thành mỉm cười dịu dàng, tức giận nói: “Được rồi, để tôi thử xem.” Cô tin tưởng anh, nếu anh nói cô biết, vậy thì cô biết, anh sẽ không hại cô.
“Chủ nhật này phòng khám nghỉ, mọi người nói muốn đến Sơn Trà hái dương mai*, tôi đăng ký cho cô rồi.” Anh mỉm cười lại nói cho cô biết.
*dương mai: Dương Mai là một trong ba thị trấn lớn nhất ở Đào Viên. Trung tâm thị trấn này cách bờ biển tây Đài Loan 40 phút xe hơi. Phía bắc là thành phố Bình Trấn; phía nam là huyện Tân Trúc, phía đông là hương Long Đàm, Đào Viên. Ở đây có nhiều cây dương mai khi dân Trung Quốc di cư đến đây nên họ đã đặt tên địa phương này là Dương Mai. Thị trấn có diện tích 89,1229 km², dân số 143.343 người (tháng 3 năm 2008)
A, hái dương mai? Mặt trời lớn* à?
*Một loại quả màu đỏ, ăn được, hình tham khảo
Cô ngơ ngác nhìn anh, ánh mắt giống như đang nói, so với bị cảm nắng, chi bằng anh dùng một chưởng đánh chết tôi đi.
“Tôi mua mũ cho cô.” Xem đã hiểu ý cô, kiên nhẫn của anh vô cùng tốt.
Cô không đi! Không đi, không đi nhé!
“Không đi, về sau tôi sẽ không mua dương mai cho cô ăn nữa.” Anh tiếp tục cười nhạt nói, hy vọng cô sẽ học được cách tay làm hàm nhai.
Sặc. Cô thích ăn dương mai nhất, mùa dương mai rất ngắn, cô sợ nói chuyện với người lạ, cho nên không dám ra ngoài mua một mình, nhưng nếu anh không đi, vậy phải chờ tới năm sau mới có thể ăn dương mai ư?
“Được rồi, mũ mua đẹp một chút nhé.” Cô cố mà đáp ứng.
Đã đến giờ rồi, vuốt tóc cô, anh đứng dậy bước ra ngoài phòng khám.
Dung Hoa vẫn bên cạnh, nhìn trộm cô một cái, cũng nhìn theo bóng anh hai, cô lại thấy hoang mang, người đàn ông vừa rồi là anh hai chất phác của cô ư, sao thấy nói chuyện cũng quái quái nhỉ! Nghĩ đến anh hai trong hai ba tháng này, luôn đến phòng sách của ba mượn sách tâm lý về đọc, học để dùng trên người D