XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

iết nên biểu đạt thế nào.
Cô dời ánh mắt đi, phát hiện trong phòng còn có hai người khác. Hai người đàn ông, diện mạo cũng na ná, cũng thuộc dáng vẻ đoan chính, dáng người khôi ngô, một người hơn sáu mươi tuổi, còn một người… hơn ba mươi.. chỉ là… Cô nhìn hai người đàn ông trước mắt này, họ cũng mặc rất đơn giản áo trắng sơ vin, chất quần áo khá giống nhau, nhưng cũng có chút.. kém. Chỉ là, cô sẽ không lịch sự vạch ra tại chỗ đâu, cái đó khác với giáo dục cô nhận được từ nhỏ.
Nhưng mà, rốt cuộc cô đã được giáo dục cái gì? Cô day trán có chút đau, đầu rối tung căn bản không nghĩ ra.
“Biết ta là ai không?” Người đàn ông lớn tuổi một chút hỏi cô.
“Tôi biết, ông là bác sĩ của tôi, Triệu Tuyết Minh.” Cô mặt không chút thay đổi trả lời.
“Vậy anh ta, anh ta là ai vậy?” Triệu Tuyết Minh chỉ người bên cạnh mình.
Ánh mắt Triệu Sĩ Thành phức tạp nhìn cô.
“Anh ta là Triệu Sĩ Thành, là con trai bác sĩ Triệu, cũng là bạn của tôi.” Cô trả lời như học thuộc, đôi mắt như suối nước lạnh nhìn anh, không một gợn sóng.
“Còn cô, cô thì sao?”
“Tôi là Tống Dư Vấn, Tống trong Triều tống, Dư trong dành cho, Vấn trong chiếm đoạt giang sơn.” Cô không có hứng thú trả lời.
“Trí nhớ của cô tốt lắm, đều nhớ được.” Triệu Tuyết Minh cười hiền hòa, khen ngợi cô.
“Tống Dư Vấn, lúc cô ngủ vừa rồi có nghe thấy ai nói chuyện không?” Triệu Tuyết Minh hỏi cô như thường lệ.
Vấn đề này, làm cho mày cô nhíu lại, “Có, rất nhiều.”
Có người không ngừng gọi cô là mẹ.
Có người nói thật có lỗi, anh không thể kết hôn với em.
Có người nói anh ấy yêu tôi, anh ấy không yêu cô.
Có người cười nói Hạ phu nhân ra trận, mọi chuyện đều không sợ!
Các âm thanh dâng lên từ chỗ sâu trong đầu, làm cô rất phiền, chẳng thể đi vào giấc ngủ.
Khi Hạ Nghị chạy tới, vừa vặn nhìn thấy một màn này.
“Dư Vấn…” Anh kinh ngạc gọi tên cô.
Nghe cha vợ nói, cô đã khóc, khóc đến ngất xỉu, nhưng mà, vừa rồi cô nói cho bác sỹ cô còn nghe thấy nhiều việc? Cô chưa hồi phục?
Nghe giọng nói, ánh mắt cô nhìn anh. Hoang mang nổi lên trong mắt. Hạ Nghị nhìn cô không chớp mắt, cô cũng không quay đi.
“Anh là ai?” Cuối cùng cô cũng mất đi kiên nhẫn, mở miệng trước hỏi.
Hạ Nghị hóa đá trong thoáng chốc.






“Họ Hạ, hiểu chuyện tốt anh đã làm chưa? Nhờ anh ban tặng, đả kích anh cho đã vượt quá giới hạn chịu đựng của con bé, quá đau khổ quá tự trách, vì để sống, nó chỉ có thể trốn tránh, chọn cách đóng kín trí nhớ, quên đi tất cả…” Cha vợ lạnh lùng nói phía sau, “Anh đã thành công rồi, bây giờ nó không còn nhớ ai nữa, kể cả Thụy Thụy.” Một nhà đoàn viên? Nguyện vọng của Thụy Thụy? Đúng là buồn cười, bây giờ ngay cả Thụy Thụy là ai Dư Vấn cũng không nhớ rõ!
“Xin lỗi, xin lỗi, Dư Vấn, xin lỗi em…” Đối diện với ánh mắt hoàn toàn xa lạ của cô, lòng anh bị cắm sâu vào, chỉ có thể thì thào tự nói.
Đều là anh đã sai, anh nghĩ rằng “di thư” của Thụy Thụy sẽ kích thích cô khiến cô tỉnh lại, nào ngờ lại bị phản tác dụng…
“Chúng tôi không cần anh xin lỗi, chỉ cần anh cút khỏi cuộc sống của con bé!” Cha vợ đẩy anh ra ngoài, kiên quyết không cho anh vào phòng bệnh.
“Ba hãy để con chăm sóc cho cô ấy!” Anh đau lòng yêu cầu.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Cô chẳng nhớ rõ, chỉ biết khi vừa tỉnh dậy, đầu cô rất nhức, lòng rất loạn, hơn thế là, trong óc cô có rất nhiều âm thanh, thỉnh thoảng tư duy khá rõ ràng, thỉnh thoảng lại rối loạn, quan trọng nhất là cô chẳng nhớ nổi gì cả.
Theo lời bác sĩ điều trị Triệu Tuyết Minh, cô biết việc mất trí của cô có liên hệ rất nhièu đến việc trạng thái tinh thần không được tốt của cô. Cho nên, bác sĩ Triệu Tuyết Minh đề nghị cô nhập viện… trung tâm điều trị tâm lý. Đương nhiên, đây chỉ là một trong nhiều phương án.
Với đôi vợ chồng tự xưng là ba mẹ cô kia, muốn đưa cô về Thượng Hải chăm sóc, nhưng bởi bác sỹ nói bệnh tình của cô sẽ phát tác thường xuyên nên còn do dự chưa làm. Nghe nói, công việc kinh doanh của ba cô rất lớn, mỗi ngày đều bận nhiều việc, vì bệnh của cô, ông phải dành rất nhiều thời gian ra, nghe nói mẹ cô thật ra cũng không giỏi chăm sóc người, mà bệnh của cô thuộc loại đặc biệt, để bình phục không biết cần bao nhiêu thời gian, mẹ không tin ở tình hình này cô có thể khỏi hẳn.
Cho nên thật phiền. Hình như chẳng có ai muốn cô cả. Cô thừa nhận, việc cô phiền nhất đến từ cô độc. Có lẽ lại cô độc nữa, cô thật sự muốn đáp lại một giọng nói khác trong đầu, trò chuyện với “nó”. Đó là… Bi thương, nó đang tìm mẹ của con gái…
“A, Tống Dư Vấn, sao cô lại ở đây?” Trong thang máy, có một bác sỹ mặc đồ trắng kinh ngạc chào cô.
Cô hờ hững xoay người. Lại là gương mặt xa lạ, cô hận cảm giác này.
“Đến tái khám à? Tính ra cũng hơn một tháng từ ngày cô gặp chuyện không may bữa trước rồi, cô nên tái khám đi, nhưng hôm nay tôi không khám, ngày mai cô hãy đến nhé!” Vị bác sĩ kia tốt bụng nói cho cô.
Tái khám? Ngoài bệnh thần kinh ra, cô còn bị bệnh khác nữa à? Cô bệnh nhiều thế sao? May mà sắp xuất viện nên cô không mặ