XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2039 lượt.

hiện, con của cô lại bị mưu hại? Nếu Tống Dư Vấn không tham dự vào, làm sao cô ta biết cô đã xảy ra chuyện, hơn nữa lại chạy đến chê cười cô?
Một lòng bất ổn, cảm thấy ai cũng đáng nghi, càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi. Vốn, cô đã thiếu cảm giác an toàn, cuộc sống một mình cô đơn và gian khổ trong hai tháng này, an nguy của con không rõ, ngay cả Hạ Nghị ngày xưa không rời cô, bây giờ lại do dự, vô tình, ngay cả cô cũng dần nhận ra, bây giờ và chuyện tình yêu đại học hồi đó, cuộc bỏ trốn sáu năm trước đã khác rồi, tình yêu của họ đã dần xa, ánh mắt Hạ Nghị bắt đầu bị Tống Dư Vấn hấp dẫn. Còn có Thụy Thụy mà Dư Vấn cho là cô đã hại chết, Dư Vấn có thù tất báo khiến cô sợ hãi, tất cả điều này, cũng làm cô bất an đến cực điểm, cả người vô cùng lo âu, dày vò.
Lại như thế, cô còn lo sợ hãi hùng, bác sỹ lại vô trách nhiệm! Bác sỹ Tiêu bước chân muốn đi.
“Bác sĩ…” Hiểu Văn vội vàng kinh hoảng giữ chặt một góc áo trắng của bác sỹ Tiêu.
Sao có thể như vậy, sao có thể như vậy? Tuy biết bác sỹ Tiêu có tiếng không chịu trách nhiệm, nhưng mà, cô không ngờ lại như thế này! Cô không ngừng dùng ánh mắt cầu xin, hy vọng bác sỹ Tiêu có thể thương hại cô, có thể chắc chắn an toàn của con cô trước rồi mới đi.
Dư Vấn vẫn ngồi ở bên, cười lạnh xem diễn, mà Hạ Nghị nhíu mày, môi nhấp nháy, hiển nhiên rất bất mãn thái độ của bác sỹ Tiêu, muốn mở miệng nói vài câu, nhưng cuối cùng anh chỉ có thể nhìn sau Dư Vấn, thủy chung không thể mở miệng. Dù sao Tống Dư Vấn là vợ anh, cho dù bây giờ cô đã không còn trí nhớ, anh cũng không dám biểu hiện quá mức rõ ràng.
Dáng vẻ đáng thương này là vô dụng nhất với Tiêu Đồ, anh này người trời sinh không biết đồng cảm.
“Đây không phải nơi tôi làm, tôi không thể vì cô mà ở lại đây vài ngày!” Tiêu Đồ từ chối thẳng thừng.
Người khác có chết hay không với anh mà nói không quan trọng, quan trọng là đã nhiều ngày rồi, Duy Duy vừa điều trị bệnh bằng hóa chất xong, sao anh có thể yên tâm để cô ở lại trong nhà một mình?
“Sĩ Thành đâu? Sĩ Thành đâu rồi?” Đỗ Hiểu Văn vội vàng tìm kiếm.
Bây giờ, người trong phòng này đều làm cô sợ hãi.
Nghe thấy bên trong có người gọi tên anh, Triệu Sĩ Thành đứng dậy, bước vào trong phòng bệnh. Chỉ là, ánh mắt thâm trầm là lo lắng của anh không phải hướng về Đỗ Hiểu Văn, mà nhìn về Dư Vấn tao nhã ngồi chỗ giường bệnh.
“Sĩ Thành, anh sẽ giúp tôi chứ!” Đỗ Hiểu Văn tìm kiếm sự giúp dỡ.
Mặt bác sỹ Tiêu lộ vẻ không kiên nhẫn, nếu thai nhi thật sự không bảo đảm, cũng không thể bảo anh ở đây đỡ đẻ chứ?
“Hiểu Văn, em phải tin vào trình độ của bác sỹ nơi đây!” Triệu Sĩ Thành nhẹ giọng nói.
Thế giới không thể chỉ xoay quanh một người, mỗi người đều có chỗ khó của riêng mình, anh sẽ không vì cô mà gây khó xử cho người khác.
Hiểu Văn đóng băng. Đột nhiên cảm thấy, toàn thế giới dường như chỉ còn lại có một mình cô.






“Dư Vấn, chúng ta trở về đi!” Triệu Sĩ Thành nhẹ giọng nói.
Bây giờ trời sắp tờ mờ sáng, anh còn có phòng khám phải lo, không thể ở lại nữa, nhưng mà, để Dư Vấn ở chỗ này, anh lại lo lắng.
Cuối cùng Dư Vấn cũng chuyển mắt về phía anh.
“Em đã đồng ý với anh, trước khi cô thu ngân chưa đến được, em sẽ trông quầy giúp anh, chẳng lẽ em nói mà không giữ lời?” Giọng anh nhẹ nhàng như nước, giống như tranh chấp đêm nay chưa từng xảy ra, giống như chưa từng nghe cô nói họ không còn là bạn nữa.
Dư Vấn từ từ đứng lên. Cô không có những ưu điểm khác, nhưng chỉ cần là chuyện cô đã đáp ứng rồi, cô sẽ hoàn thành.
“Ngày hôm qua, tôi đi lấy ảnh chụp kết hôn cho Sĩ Thành, nhớ ra một ít.” Dư Vấn cười nhẹ, bình tĩnh nói từng chữ.
Nhìn khóe môi lạnh nhạt của cô cười như hoa, Hạ Nghị không nhịn được ngây người. Đã bao lâu rồi anh chưa từng thấy Hạ phu nhân cười như thế? Khi học đại học, có thời gian anh bị vướng vào cãi vã, cô lại cười nhạt nhẽo như thế, khi đó thỉnh thoảng anh còn có thể bị điện giật.
Lúc này, Hạ Nghị bị điện giật, một lát sau mới giật mình tỉnh lại. Hạ phu nhân vừa rồi đã nói mình nhớ ra một ít? Điểm này, rốt cuộc là bao nhiêu?
Thấy anh muốn hỏi, lại không dám rất tùy tiện, Dư Vấn chủ động nói cho anh, “Tôi nhớ ra Hạ Nghị anh!”
Cô đã nhớ ra anh? Hạ Nghị rất kích động, nghe nói cô nhớ ra anh, tim đập thật nhanh thật nhanh, nhanh đến mức trái tim gần như sắp sửa nhảy ra. Nhưng mà kích động rất nhiều, anh lập tức có nỗi băn khoăn. Anh không hy vọng Dư Vấn quên mình, nhưng mà đồng thời, anh cũng không hy vọng Dư Vấn nhớ lại tất cả, đặc biệt là một đoạn về Hiểu Văn kia.
“Vừa vào trường học, lần đầu tiên gặp anh, tôi đã nhất kiến chung tình với anh.” Cô lại thản nhiên mỉm cười, “Vì để có thể sóng vai với anh, tôi mới vào hội học sinh.”
Hạ Nghị ngây dại, vì cho tới bây giờ Hạ phu nhân chưa từng nói suy nghĩ của cô về anh.
“Rất thích anh, vốn muốn thổ lộ với anh, có điều, ngay lúc đó anh đã chọn Hiểu Văn, chỉ có thể từ bỏ.”
“Anh…” Những điều này, lúc đó anh mơ hồ biết một chút, nhưng nghe chính miệng cô thừa nhận vẫn rung động và kin