Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.
e. Nhưng một hai hơi cũng không sao? Loại thuốc này cũng có thể làm người ta quên đi rất nhiều buồn phiền, quên đi tất cả quan hệ máu thịt, giá người dù thế nào cũng không thể sụp đổ!
Cô lại mở miệng, ngửa đầu, nhắm mắt lại, mặc cả người lơ lửng trong cảm giác. Ý nghĩ tỉnh táo, thân thể cũng rất nhẹ, cuối cùng cô cũng biết những phụ nữ cô đơn vì sao lại thích hút loại này.
Dư Vấn vừa hút vừa miễn cưỡng tựa vào lòng “Hoàng tử bờ cát”. Hạ phu nhân đã lâu không hút thuốc rồi, trước kia hai người cùng làm dự án, anh khi mất đi cảm tính sẽ rất dữ dằn, mà Dư Vấn khi đó cũng chỉ “sa đọa” cùng anh, thỉnh thoảng lại hút thuốc. Nhưng mà, sau khi có Thụy Thụy, đây là lần đầu tiên anh thấy cô chạm vào thuốc lá.
Anh không phát hiện ra chuyện khác thường, bởi vì hai người trước mắt không kiêng nể gì tán tỉnh nhau, làm cho anh đã sớm nắm tay thành quyền. Tự dạy mình? Thì ra Hạ phu nhân, thật sự chuẩn bị cắm sừng xanh lên đầu anh!
“Hạ phu nhân, nếu cô cảm thấy hứng thú với đàn ông có kinh nghiệm không phong phú, vậy năm đó sao cô có thể mê cỏ già như tôi?” Anh cười đến thực châm chọc.
Năm đó, tuy rằng anh uống rất nhiều rượu, nhưng nếu cô nói dừng, anh cũng tuyệt đối không chạm vào cô. Anh nhớ rõ, khi anh tùy ý rong ruổi trong cơ thể cô, cô rõ ràng rất đau nhưng vẫn nhiệt tình đáp lại anh. Nếu anh không nghĩ sai, năm đó chắc cô mến anh đã lâu, rất yêu anh từ trước đó.
“Mắt có gỉ kìa.” Cô thản nhiên đáp lại.
Gỉ? Cơn tức thiếu chút nữa xông lên đầu, cả người anh sắp nổ rồi!
“Hạ Thiếu, cùng chơi đi.” Bà già Trần phu nhân vẫn im lặng kia lại đến ngồi lên đùi anh.
Vừa rồi quan sát hành động của vợ chồng họ, đúng là tình cảm không tốt lắm.
Anh nhíu mày. Cùng chơi? Làm ơn đi, anh muốn chơi cũng là chơi với các cô bé, anh với mấy bà ngực đến bụng này thì chơi cái gì? Anh có bị sét đánh đâu!
Anh ghê tởm đẩy đối phương ra, nào ngờ, Trần phu nhân vuốt lên cánh tay vạm vỡ của anh, “Chỉ cần chúng mình qua một đêm, đừng nói toàn bộ quảng cáo của tập đoàn XX sang năm của em sẽ do Nghi Vấn anh phụ trách, cho là là ký ba năm em cũng không thành vấn đề!” Tống Dư Vấn đúng là chẳng thông minh, ngàn dặm xa xôi đến Nghiễm Châu bàn chuyện làm ăn, cùng họ lên núi đao xuống biển lửa, thật ra còn không bằng trực tiếp đẩy ông chồng đẹp trai của cô ra cho họ ngủ một đêm, đảm bảo mọi người đều vui vẻ ký hợp đồng này.
Mẹ nó, shit! Anh là ai cũng có thể chơi à?
Anh ngoài cười nhưng trong không cười hưởng ứng, “Thật không đúng dịp, tôi là người ít nguyên tắc, cũng không muốn lại xảy ra bất hòa với khách hàng!
“Nếu, tôi giúp cậu ký vài hợp đồng nữa thì sao?” Trần phu nhân nguyện ý tăng giá với sự gièm pha của anh.
Anh không thèm nghĩ ngợi, “Chị trực tiếp đặt mười triệu đô trước mặt tôi, tôi cũng không bán!”
Anh hiện tại tiền thiếu sao? Lại vì hợp đồng mà bán mình sao?
Trần phu nhân lập tức liền trầm mặt, không lên tiếng tránh ra. Xem ra, Vấn Nghị họ đã mất đi cuộc làm ăn này, Hạ phu nhân phải khóc rồi! Anh nhún nhún vai, không thèm để ý.
Xoay người, sắc mặt anh đại biến. Bởi vì, gã kia lại nhân dịp Hạ thiếu anh bị người đùa giỡn, đã quỳ xuống bên cạnh Tống Dư Vấn, hôn lên cổ cô. Mà Tống Dư Vấn ngâm một tiếng rồi ánh măt mê ly ngửa đầu tiếp nhận hành động của đối phương. Làm hại gã kia bị dáng vẻ quyến rũ của cô hấp dẫn đến ngứa ngáy cả lòng, hôn lên đôi môi cô. Cô ôm lấy cổ đối phương, lại hôn nhiệt tình.
Shit!
Shit!
Shit!
“Tống tiểu thư… Chúng ta giờ đi thôi… Em sẽ hầu hạ cô chu đáo…” Hoàng tử bờ cát thở hổn hển buông cô ra, ánh mắt nhìn cô chăm chú.
Tuy có ngây ngô, nhưng dưới vẻ ngoài kia vẫn che dấu dục vọng nam tính.
Dư Vấn khẽ nhếch môi, “Đi!” Cô vui vẻ đứng lên.
Nói thì chậm, đi thì nhanh, sắc mặt Hạ Nghị xanh mét, quay đầu bước nhanh đến kéo tay cô, kéo khỏi gã kia, hung hăng đánh vào mặt gã.
“Vợ của Hạ Nghị tôi mà cậu cũng dám chạm vào!” Anh càng nghĩ càng tức giận, lớn tiếng rít gào.
Vợ của Hạ Nghị anh, cho dù mình không chạm vào, cũng không cho người khác chạm vào! Mặt thằng nhóc kia bị trúng mạnh một đấm, cả người ngã lăn xuống sô pha!
“Ai dám tiến lên tôi giết kẻ ấy!” Anh lại gần thằng nhóc đó tiếp tục đánh cho đối phương một trận, hơn nữa chỉ đánh vào mặt.
Hoàng tử bờ cát kia không hề đánh trả, nhất thời bị nhiều đòn liên tiếp, gương mặt đẹp trai bị đánh thành như “bờ cát”.
Tất cả mọi người ngây dại. Anh nổi giận, dáng vẻ như giết người đỏ cả mắt này, ngay cả Dư Vấn cũng chưa thấy qua.
“Hạ thiếu, đừng đánh nữa, anh phải để lại mặt cho cậu ta chứ?” Wild tiến lên, giả bộ làm người tốt muốn ngăn lại.
Nào ngờ anh đã ghi hận, đánh luôn một quyền về phía Wild. Dám chạm vào mông vợ anh!
Wild ôm mặt đầy máu mũi, lớn tiếng khóc thét. Hiện trường hỗn loạn lên
“Hạ Nghị, được rồi, đừng đánh nữa!” Dư Vấn vội vàng kéo anh lại.
“Sao vậy, đau lòng à?” Anh cuồng nộ đến mức đá lăn cả bàn trà.
Thật giận, thật tức. Tốt xấu gì giờ cô vẫn là vợ anh, cô lại bảo vệ một gã trai bao, làm cả người anh có cảm giác nhục nhã trước nay chưa từng có.
“Được rồi, em