Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.

sẽ theo anh về nhà ngay, đừng đánh người nữa!” Dư Vấn hít sâu một hơi, rất bình tĩnh nói.
Cô đã đạt được mục đích, giáo huấn anh cũng đủ rồi, cô tiếp nhận chuyển biến, không để tình hình tiếp tục nữa.
Anh đâu chịu từ bỏ ý đồ, đẩy cô ra lại muốn đánh người.
“Hạ Nghị, anh muốn mai được lên báo à? Anh muốn bị tất cả người quen cười nhạo sao?” Cô lại kéo lấy tay anh, lạnh giọng hỏi từng chữ.
Cả người anh đông cứng lại. Lồng ngực anh bị lửa giận thiêu cháy, tức giận không cam lòng, nhưng mà biết Tống Dư Vấn nói cũng không sai, anh có thể diện. Để vài đứa bạn chế giễu đã là cực hạn của anh, nếu để cho người khác biết vợ anh như thế, anh không cần sống nữa.
“Được rồi, thu tay anh về đi, em đã biết anh rất bất mãn, chúng ta về nhà thôi!”
Nhìn người diễn xong có thể hạ màn rồi.
Cô vẫn luôn rất bình tĩnh, còn lộ ra nụ cười trấn định với các phu nhân giám đốc đang há hốc mồm mở to mắt: “Ngại quá, xảy ra vài chuyện bất ngờ, về chuyện hợp tác, ngày mai tôi sẽ đến nhà chào hỏi.”
Các phu nhân giám đốc còn đang khiếp sợ, chỉ có thể ngơ ngác gật đầu, “Đi, đi…”
Về phần… “hoàng tử bở cát” cô thật có lỗi, ngũ quan đã không còn nhìn rõ thế nào nữa.
Cô lấy danh thiếp, để lên mặt đất, “Với hành vi thô bạo của chồng tôi, tôi rất có lỗi, chuyện bồi thường về sau cậu hãy tìm tôi.”
“Tống Dư Vấn!” Anh thật khó chịu hét lớn.
Không phải về nhà sao? Không cho cô có cơ hội tiếp xúc với hoàng tử rác rưởi kia, anh một cước đá bay danh thiếp, kéo cô bước đi.
Đến cửa nhà, căn bản không cho cô cơ hội mở miệng, còn chưa vào phòng, anh đã tiến đến như có chút ép buộc, một tay đặt cô lên ván cửa, một tay vén cao váy cô lên, kéo quần lót của cô, đã muốn yêu cô ngay tại chỗ. Nhưng mà, cô giãy dụa rất nhiều.
“Thụy Thụy đang ở nhà!…” Dưới tác dụng của thuốc, cho dù cả thân người cô nóng không thôi, nhưng cô tuyệt đối không quên làm mẫu giáo dục tốt cho con.
“Trước khi đến quán bar, tôi đã gửi nó đến nhà ba rồi!” Anh thở gấp gáp giận dữ, hạ thân cứng rắn cong lên như cây ớt, ngay cả bản thân cũng không dám tin cô không hề làm gì mà mình lại bị cô trêu chọc thành như vậy.
Đêm nay, chỉ là rất muốn cô, muốn nhìn cô cầu xin tha thứ ở dưới thân mình, muốn nhìn cô nói mình không dám lăng nhăng nữa.
Anh lại muốn tách chân cô ra, nhưng mà, Dư Vấn ép hai chân lại thật nhanh, không chịu nghe theo. Cô kiêu căng ngước mắt.
“Em nói về nhà với anh chứ không phải đồng ý “yêu” anh!”
Người phụ nữ này, cô có ý muốn chơi chữ với anh à.
Hạ Nghị cảm thấy rất phiền, “Hạ phu nhân, quy định ngày một và ngày mười lăm nộp thuế lương thực là em, giờ nói không cần người cũng là em?” Anh giờ muốn nộp thuế lắm rồi, cô chỉ giỏi miệng nói không cần mà thôi.
Dư Vấn lạnh lùng lại muốn đẩy anh ra, nhưng anh vẫn bất động.
“Tránh ra, anh rất bẩn, em sợ nhiễm bệnh!” Cô lạnh lùng, không lưu tình chút nào.
Anh bẩn? Sợ nhiễm bệnh?
“Tống Dư Vấn, tôi bẩn hơn gã trai bao kia sao?” Anh mất đi kiên nhẫn gầm nhẹ, “Tôi nào có bệnh?”
Trên giường với trai bao cô không cảm thấy bệnh, còn lên giường với chồng chính thức của mình thì cô ngại bẩn, sợ nhiễm bệnh? Đây là cái thế giới nào thế?
Cô nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Đàn ông bên ngoài bẩn, cho dù nhiễm bệnh, ít nhất cũng là tôi tự lựa chọn, làm với anh, nếu tôi bị bệnh, tôi sẽ cảm thấy mình rất oan ức.” Tính cách của cô dù chết cùng phải chết trên tay mình, phải hiểu rõ.
“…” Anh hoàn toàn hết chỗ nói rồi.
Kết cấu tư tưởng của Hạ phu nhân nhà anh thật sự khác người thường! Thà rằng nhiễm bệnh trên giường với trai bao, cũng chẳng cần anh? Mẹ nó, đây là cái logic gì, anh chịu nhục rồi!
“Hạ phu nhân, tôi lại thanh minh một lần nữa, tôi, không, bệnh!”
Nói xong, tức giận to lớn, anh cúi người xuống liền cắn lên cổ cô. Vị trí kia giống hệt vị trí cắn của gã đó. Nhưng anh cắn rất ác, hai dấu răng in đậm lập tức liền trùm lên dấu bạc nhợt nhạt dâu tây mà gã kia để lại.
Bởi vì giận, mà người nóng rất nóng. Mà cô lại khác thường, người cũng thực nóng. Rõ ràng muốn đẩy anh, nhưng mà cả người cũng tê dại, một cỗ khoái cảm nhanh chóng dâng lên toàn thân. Tác dụng của thuốc làm cho cô trở nên rất khó bình tĩnh.
Đặc biệt, anh kiên quyết đẩy chân cô ra, mặc kệ cô muốn hay không, đã cứng rắn tiến vào. Thân thể dù đau nhưng cũng có một tia phấn khích không nói nên lời. Đặc biệt, cảm giác trong cơ thể kia làm cho người ta căn bản không thể xem nhẹ, làm người ta không thể giữ vững suy nghĩ bình tĩnh. Lý trí nói cho cô biết muốn có tôn nghiêm, nhưng mà thân thể của cô lại nói không.
Hai sức mạnh đang giằng co. Mà anh không cho cô thời gian để suy nghĩ.
Vật nam tính sắc bén của anh đã xuyên vào chỗ sâu nhất trong cơ thể cô, không cho cô phản kháng, dùng sức vào ra, từng lần lại từng lần, độ mạnh yếu mạnh mẽ đâm vào cô. Rất đau, nhưng mà có thể mang đến cho người ta khoái cảm trước nay chưa từng có.
“Tống Dư Vấn, nói đi, em sẽ không tìm gã trai bao kia nữa!” Anh đặt cô dựa vào ghế sopha, nâng chân cô lên, từng lần va chạm vào thân thể cô, ép cô gật đầu.
Nhưng mà c