Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
ô vẫn cắn răng bướng bỉnh. Thân thể khuất phục không có nghĩa là cả tâm hồn.
Chả nhẽ là gã trai bao còn chưa cai sữa kia mê người đến thế? Anh thực rầu rĩ, dục vọng muốn chinh phục cô kia càng mãnh liệt thổi qua anh. Anh vào mãnh liệt, nâng lưng cô lên, cơ thể hai người dán lấy nhau, dây dưa chặt chẽ.
Va chạm mạnh mẽ vui thích khiến cả người anh phấn khởi không thôi. Hơi thở dốc có của anh cũng có của cô. Cuối cùng khoái cảm tê dại như thủy triều đánh từng đợt sóng vào anh, khiến anh không kịp, đã…
Cô đứng lên, lấy khăn tay lau khô đùi mình. Mới vừa rồi, anh vào quá nhanh, lại bắn trong cơ thể cô. Kết hôn năm năm, đây là lần đầu tiên anh không tránh thai.
Đến phòng bếp lấy cho mình một ly nước đá, cô mở tủ lấy ra một hộp thuốc, lấy thuốc tránh thai khẩn cấp uống không hề do dự. Cô làm việc, luôn luôn rất có chuẩn bị. Cô từng nói cô không muốn sinh con nữa, cũng không phải chỉ nói vu vơ. Nuốt thuốc xuống, cô từ từ uống ly nước kia, cho đến khi trái tim đập nhanh vì màn yêu vừa rồi bắt đầu dần thong thả tĩnh lặng lại.
Thân thể chiếm được thoả mãn anh cũng tỉnh táo lại, phát hiện sự khác thường.
“Tống Dư Vấn, buổi tối em đã hút gì?” Anh chạy đến phòng bếp hỏi cô.
Anh cái gì cũng đã chơi, cái gì cũng đã thử, cho nên vị ở lưỡi cô kia rất khả nghi. Rất giống ma túy. Hơn nữa tĩnh tâm nhớ lại, yêu vừa rồi rõ ràng là cô bị ép buộc, nhưng thân thể cô lại nóng quá nhanh, rất khác thường.
Cô im lặng.
“Về sau đừng chạm vào thuốc người lạ đưa!” Anh cảnh cáo cô, “Đừng đến nơi đó nữa!”
Được rồi, hôm nay, con gái không ở nhà, cô không cần băn khoăn nhiều quá.
“Anh có thể đi, tôi vì sao không thể đi?” Cô xoay người lại, dùng ánh mắt rất lạnh nhìn anh.
Anh còn chưa trả lời, cô đã trào phúng, “Bởi vì anh là đàn ông, tôi là người phụ nữ? Đàn ông các anh có thể chơi, phụ nữ chúng tôi lại không được?”
“Đúng.” Anh thực rõ ràng thừa nhận. Anh có thể chơi, cô có thể chơi, nhưng anh không cho phép.
Với sự vô lý của anh, cô lạnh lùng nở nụ cười, “Không, tôi muốn công bằng!”
Công bằng? Anh ôm ngực, không cho là đúng.
“Hạ Nghị, tôi nhớ rõ trước khi kết hôn, tôi từng nói qua, tôi hy vọng chúng ta có thể tôn trọng lẫn nhau, cho dù anh không nghĩ là trộm tình, cũng mời lau khô miệng, đừng để tôi biết!”
“Nhưng mà, hành vi bây giờ của anh làm tôi cảm thấy mình không được tôn trọng.” Cô nhìn anh, mỉm cười, nói rõ từng chữ: “Cho nên, tôi quyết định từ nay về sau, giữa chúng ta ngang hàng, anh đi bên ngoài một lần thì tôi vượt tường một lần, anh leo lên mười người đàn bà thì tôi cắm mười chiếc sừng cho anh!”
Đây giống như mộ phần của hôn nhân, nơi hai con người sống, chồng không giống chồng, vợ không giống vợ. Có lẽ anh rất muốn trốn, nhưng cô lại khác, cô không thể rời đi, không cam lòng rời đi, không muốn rời đi. Tuy rằng, đi đến hiện tại, ngay cả mình cũng không hiểu được kiên trì của bản thân rốt cuộc là vì cái gì.
“Về sau, anh còn dám tìm phụ nữ trước mặt tôi, tôi sẽ biến cuộc hôn nhân này thành càng đặc sắc hơn!” Khóe môi của cô cười rất lạnh, khiến anh rõ mỗi một câu cô nói tuyệt đối chẳng phải đùa.
Cô đã từng rất mong chờ cuộc hôn nhân này, nếu như anh không phản bội. Giờ đây nếu hôn nhân này chính là mộ phần, vậy hãy để hai người chôn cùng nhau, đừng hòng ai muốn trốn, anh cũng không thể tránh! Cô quả thật không phải người phụ nữ cởi mở nhưng cũng chẳng cần thủ thân như ngọc vì ai!
Anh ôm ngực nhìn cô. Mắt cô rất lạnh, nhưng khi nói đến điều đó thì dáng vẻ tức giận ngập trời.
“Hạ phu nhân, em rất để ý ư?” Anh rốt cục cũng mở miệng hỏi, bởi vì anh cảm thấy hứng thú với đề tài này.
Thận trọng lo lắng vài giây xong, cô rốt cục gật đầu.
“Em tin.” Chuyện này, cứ quên như thế đi, cô tha thứ cho anh.
Đáp án này ngược lại làm cho anh sửng sốt.
“Em tin?” Anh hoài nghi.
Thật ra nói xong chính anh cũng cảm thấy buồn cười, cô sẽ tin ư?
“Ừm.” Cô bưng cốc nước trở về phòng.
Quá muộn rồi, vừa rồi lại vận động trong kích tình như thế, mí mắt của cô đã muốn díp xuống. Không biết là già đi, hay là có Thụy Thụy rồi cuộc sống quá nhàn rỗi, giờ cô không thức đêm được nữa.
“Hạ phu nhân, em nói rõ xem vì sao em lại tin?” Song anh không những không thuận theo mà còn không từ bỏ đuổi theo vào phòng.
Cô xốc chăn lên, lên giường muốn nằm xuống lại bị anh giữ lại.
“Vì sao tin?” Cố ý gạt người à?
Anh thật chấp nhất với đáp án này. Cô rất muốn ngủ nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, bởi vì bằng hiểu biết của cô với anh, anh thật ra rất cố chấp.
“Tuy miệng anh rất xấu, nhưng cũng chưa đến mức nói dối vì một chuyện.”
Thật ra, chủ yếu là anh không cần thiết phải lừa cô. Anh rất thành thật với Đỗ Hiểu Văn là vì yêu, anh rất thành thật với Tống Dư Vấn cô là vì không yêu. Có những lúc nói dối cũng là một biểu hiện của tình yêu.
Trong lòng cô có bàn cân, yêu và không yêu, tuy ranh giới mơ hồ, nhưng cẩn thận phân biệt cũng có thể hiểu rõ. Nơi mềm nhất của phụ nữ, chỉ là không thể nhận rõ sự thật, mà cô rất k