The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2091 lượt.

ống lớn, việc cần xử lý và thực hiện cũng rất nhiều.
Hạ Nghị làm việc đến kiệt sức, lại luôn vô tình nhìn ra văn phòng giám đốc đã trống trơn ở đối diện qua lớp kính cửa sổ. Hạ phu nhân vẫn không đến đi làm.
Anh bận rộn như thế, Hạ phu nhân lại rất nhàn nhã nhé! Nghĩ đến gã hôm qua đến đón cô và con gái, anh thật khó chịu. Gã kia thoạt nhìn cổ hủ mà lại thiếu muối, chắc chắn không thể hấp dẫn cô rồi? Chắc là kẻ bám đuôi bình thường thôi đúng không?
“Tổng giám đốc Hạ, có điện thoại.” Thư ký báo cho anh.
Anh nhấc máy.
Anh càng kinh ngạc. Sao họ lại biết? Ngày đó anh đến thẳng nhà Đỗ Hiểu Văn, không hề đến tiệc cưới, đội ngũ đón dâu còn chưa đến, làm sao ngay cả bạn bè anh cũng biết được?
“Ngày đó, có một phù dâu là em họ của ông chủ tiệm XX, còn có một phù dâu là bạn bè của chị họ Tiểu Hoa, cho nên chúng tôi có tin tức cũng phải qua mấy vòng đấy.” Không cần anh hỏi, A Lôi chủ động giải thích nghi ngờ.
Ôn Thành lớn như thế, khắp nơi đều là người quen, nếu có một chuyện “khác người” chắc chắn sẽ truyền đông truyền tây, đừng ai hòng trốn thoát.
“Cho nên, bây giờ sao rồi? Vợ ông chắc biết rồi chứ? Hai người có đánh nhau không? Ông thắng hay cô ta thắng? Tống Dư Vấn đồng ý cho ông nuôi vợ bé không? Hay là cô ta muốn làm đơn ly hôn?” Ông bạn tiếp tục truy hỏi.
Bởi vì, chuyện này đã sớm ầm lên, Tống Dư Vấn không thể không biết, mọi người cũng hưng phấn bừng bừng chờ tin tiếp theo.
Nhóm bạn vui vẻ vì được xem kịch khiến anh rất khó chịu, “Liên quan đến các người à!” Giọng anh cao lên.
“Ầy, là anh em tôi mới nói nhé, chuyện này ông làm hơi quá đấy, vài người chúng tôi cũng không có cách cho ông rồi!”
Sắc mặt anh trầm xuống, anh biết cách của mình là không đúng, nhưng mà… anh nào có cách khác!
“Dáng người Đỗ Hiểu Văn có phải rất đẹp không? Đáng để ông làm thế à?” Nhóm bạn cảm thấy hứng thú.
“Bình thường, nhưng vừa mắt tôi.” Anh không tình nguyện trả lời. Anh quen rất nhiều phụ nữ còn đẹp hơn cả Hiểu Văn, nhưng chỉ là anh thích tính tình nhu hòa của cô mà thôi.
“Như thế hả?…” Đó chính là tình yêu trong truyền thuyết.
“Nhưng, nghe nói cô ta và giám đốc Hoàng của trang sức Hồng Lan…” A Lôi cười mỉa.
“Câm miệng! Chuyện của tôi không cần các người lắm miệng!” Anh lập tức ngăn họ nói tiếp, bởi vì miệng chó nhất định không thể phun ra ngà voi.
“Được được được, chúng tôi không lắm chuyện, chúng tôi mặc kệ!” A Lôi nhún nhún vai, “Nhưng mà, tôi khuyên ông đừng đùa với lửa, Tống Dư Vấn sớm sẽ nhận ra sai lầm.”
Nhận ra sai lầm… Anh day trán, cảm thấy rất phiền.
“Còn nữa, nếu bọn ông ly hôn ầm ĩ, tài chính công ty sẽ ảnh hưởng, ông cũng biết, vợ ông rất lợi hại rồi, chẳng phải ngồi không đâu!” Bạn nhắc nhở anh, “Nếu cô ta nói đùa, chỉ sợ sẽ đùa chết ông! Đương nhiên cũng không phải ông ăn chay mà lớn!” Ông bạn cười hắc hắc an ủi anh.
“Tôi biết rồi!” Anh không kiên nhẫn muốn ngắt điện thoại.
Anh hiểu ý họ, nhưng anh căn bản không để ý điều này. Đấu với Hạ phu nhân năm năm, đây là lần đầu tiên anh tuyệt không muốn “đấu”.
“Tổng giám đốc Hạ, có một số việc muốn nói với ông.” Tài vụ bộ kế toán đến gõ cửa.
“Ngồi đi.” Anh chỉ vào chỗ ngồi trước bàn làm việc.
“Là thế này, chúng tôi không liên lạc được với giám đốc Tống, nhưng lại phát hiện động thái tài chính rất không ổn định…”
Anh ngạc nhiên.
“Cậu nói đi.”
“Mấy ngày hôm trước tiền mặt của công ty đã bị giám đốc Tống chuyển đi mấy trăm vạn.” Kế toán rất khó xử, “Công ty chúng ta bây giờ đang gặp khó khăn về tiền mặt, tuy chúng ta có thể nâng thêm tài khoản cho công ty, không đến mức ảnh hưởng đến kinh doanh của công ty, nhưng vài nét bút mà biến mất một khối lượng tiền lớn thì nên xử lý thế nào?”
Tiền mặt của công ty, tất cả đều ở trên người Tống Dư Vấn. Mật mã cũng chỉ có một mình cô biết.
Anh im lặng vài giây, “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ bàn bạc với phu nhân của tôi, xem chi vào khoản mục nào sẽ thích hợp.”
Đuổi kế toán đi rồi, lòng anh lại chùng xuống, nụ cười trên mặt cũng biến mất. Tựa lưng vào ghế ngồi, tim anh đập mạnh và loạn nhịp mở mắt nhìn về phía trước hồi lâu, ánh mắt phức tạp. Mãi cho đến khi, điện thoại của anh vang lên.
“Anh Nghị, có… phiền đến anh không?” Ở đầu kia di động truyền đến một giọng nói dịu dàng.
“Không.” Anh thay đổi sắc mặt giả vờ thoải mái, “Hiểu Văn, có chuyện gì không?”
“Em, em muốn hỏi anh, hôm nay muốn ăn món gì?” Cô ngập ngừng, nhẹ giọng nói.
Anh sửng sốt một chút, “Anh nói rồi, mấy ngày nay anh bận nhiều việc, chỉ sợ sẽ không qua được.” Sáng hôm qua, anh vẫn để cho cô chăm sóc mình.
“Không, anh đưa Thụy Thụy lại đây?” Cô nhẹ giọng yêu cầu.
Đưa Thụy Thụy qua? Lúc này, anh hoàn toàn kinh ngạc.
“Em biết Thụy Thụy rất quan trọng với anh, em sẽ cố gắng làm tốt.” Cô dịu dàng cam đoan với anh.
Nhưng da đầu anh run lên một trận.
“Nói sau được không? Thụy Thụy còn chưa chuẩn bị tâm lý.” Anh từ chối.
“…” Đầu kia di động truyền đến im lặng rất dài rất dài, sau một lúc lâu, cô mới run rẩy hỏi, “Vậy canh có tới ăn cơm không?”
“Hiểu Văn, em đang m