Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.
lạnh như thế?
Cô rất bình tĩnh, “Bác sĩ Triệu, xin anh lái xe đến cách đây 20m chờ tôi.”
Nói xong, cô đóng cửa xe lại, để Thụy Thụy dõi theo với ánh mắt đầy tò mò.
Triệu Sĩ Thành gật đầu ấn chân ga theo lời cô, đi trước một đoạn cách đó không xa, dừng xe lại chờ đợi.
Cửa xe đã sớm bị đóng, Thụy Thụy chỉ cần nhấc mông, ghé vào cửa kính xe, mắt không hề chớp nhìn một màn phía sau. Vừa rồi nó nói đùa với mẹ thôi, mẹ và chú Triệu đâu có gì, nhưng không biết ba có hiểu lầm không nữa?
“Về nhà với Thụy Thụy.” Cô đứng thẳng lưng, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào anh, nhẹ giọng trả lời.
Về nhà? Đây không phải nhà cô ư?
“Hạ phu nhân, chẳng lẽ em quên năm năm trước đã lấy tôi rồi?” Anh bật cười.
Song.
“Năm năm trước, hôn lễ của tôi không có chú rể.” Tiệc cưới kia rất tệ, đến hôm sau anh và cô mới đến cục dân chính để chứng nhận mà thôi.
“Là em đang trả nợ cũ sao?” Anh nhíu mày, cố gắng đè nén chột dạ.
Ai bảo cô lúc đó ép anh kết hôn chứ.
“Chắc anh cũng rõ tôi là người phụ nữ chưa bao giờ giỏi về tính nợ.” Hai năm hẹn hò năm năm kết hôn, cô có từng nhắc qua trước mặt anh ba chữ này không? Không nhắc đến chẳng phải vì cô e ngại, mà bởi vì cô thật sự không muốn tính nợ cũ. Nhưng cũng hiển nhiên, ba chữ này đã không còn đơn giản là tính nợ cũ nữa rồi.
Cô đã biết. Hạ Nghị không ngốc, hơn nữa anh làm gì thì anh cũng rõ trong lòng. Anh rõ ràng không thể giấu được, chuyện này quá ầm ĩ.
Cuối cùng anh giấu nụ cười, trầm ngâm một lát, “Anh biết chừng mực, sự tồn tại của Hiểu Văn sẽ không ảnh hưởng đến địa vị của em và Thụy Thụy.” Đây xem như một lời hứa, anh sẽ không vứt bỏ mẹ con cô.
Sẽ không ảnh hưởng đến địa vị của cô và Thụy Thụy? Dư Vấn như có suy nghĩ nhìn anh.
“Cho nên, anh định sắp xếp thế nào?” Nếu đã đến bước này cô sẽ đi thẳng vào vấn đề.
Mọi người đều là người trưởng thành rồi, cô cũng rất muốn chính tai nghe suy nghĩ của anh.
“Hiểu Văn, cô ấy…” Anh do dự một chút, vẫn thừa nhận rõ ràng, “Cô có con của anh, anh không thể để mặc cô ấy.”
Vẻ mặt chẳng bất ngờ của Dư Vấn khiến anh không hiểu, tâm tình buồn bực.
“Sức khỏe cô ấy không tốt lắm, mười tháng này anh sẽ chăm sóc cô ấy nhiều hơn một chút.” Nét mặt anh đầy đấu tranh nhìn cô.
Hiểu Văn không kiên cường như cô, có thể hoàn toàn không cần anh, cho nên, anh thật sự không còn cách khác. Anh chờ cô phát điên, thậm chí, chờ cô cho anh một cái tát thật mạnh. Nhưng đều không có, cô vẫn bình tĩnh, chỉ cười lạnh lùng.
“Chờ cô ấy bên kia… Ổn định rồi… Anh hứa sẽ ở cạnh em và Thụy Thụy.”
Cô cúi đầu, lại bật cười lớn. Cô lại đánh giá nhầm rồi, tưởng anh dám đi cướp cô dâu thì sẽ không đếm xỉa đến gì nữa. Nhưng thì ra Hạ Nghị cũng không “mất hết đạo nghĩa” như thế.
Thật sự là rất buồn cười. Nếu như Đỗ Hiểu Văn biết anh tạm thời chỉ ổn định cho cô ta mà thôi, nhất định sẽ chịu đả kích lớn rồi?
“Mấy ngày này, về Thụy Thụy, xin em hãy giấu nó dùm.” Anh hít sâu, nói xong một câu cuối cùng.
Anh tin tưởng, nếu cô nguyện ý phối hợp, giấu được Thụy Thụy thật ra rất đơn giản.
“Chuẩn bị sắp xếp như thế nào, ở bên cô ba năm bảy, ở bên tôi hai tư sáu, chờ cô ta sinh xong thì lại đổi lại?” Cô lạnh lùng lẳng lặng hỏi.
Anh im lặng.
“Hoặc là, cô ta nửa tháng trước, tôi nửa tháng sau?” Đủ rồi, ngay cả cô cũng không muốn nói nữa.
Chẳng lẽ, cô luôn dễ dàng tha thứ cho anh như thế sao?
“Đừng uất ức như thế, thời gian của anh dành cả cho cô ta đi, tôi cũng không cần, về sau chúng ta khỏi qua lại, tôi cũng không muốn gặp anh nữa.” Không còn gì để nói, cô muốn bước đi.
“Cái gì mà khỏi qua lại? Cái gì mà không muốn gặp anh?” Nhưng anh lại bắt lấy tay cô.
Trong lòng bất ổn, khủng khoảng khó hiểu. Là hôn nhân đã hết, là ý của riêng mình? Hay là… ly hôn?
Cô không trả lời, chỉ quay đầu lạnh lùng liếc anh một cái, khóe môi cũng rất châm chọc.
“Anh thích nghĩ như thế nào thì nghĩ như thế nấy.” Quyền quyết định ở trên tay cô, mà hiện tại cô không thể thoải mái nói cho anh được.
Anh lập tức nghĩ đến cô đã nói, anh ra ngoài một lần thì cô vượt tường một lần, anh ngủ với mười phụ nữ thì cô sẽ cắm mười cái sừng cho anh.
Nhất thời, anh tứa mồ hôi lạnh, có chột dạ, có oán giận. Bởi vì, anh bắt đầu hoài nghi, ba ngày nay rốt cuộc cô đã đi đâu? Vì sao vào đúng ngày anh đi cướp dâu như thế.
“Gã đàn ông lấy xe đến đón em, rốt cuộc là ai?” Anh bắt đầu cảnh giác.
Đừng bảo anh là bạn làm ăn, ở thương trường, anh rất thuộc mặt người, căn bản chưa từng thấy gương mặt này.
“Mấy ngày nay, cô rốt cuộc đi đâu? Vì sao lại để xe ở ven đường?” Ba ngày nay không phải cô ở cùng gã đó chứ? 72 giờ, cô có thể làm gì? Anh nhất định phải hỏi rõ ràng!
Cô vẫn không trả lời, chỉ hất từng ngón tay anh ra, lạnh lùng liếc anh, ánh mắt kia, khí lạnh thấu xương. Trong nháy mắt, anh bị đông cứng. Cười lạnh lùng, cô thẳng người đi về phía trước, cũng không quay đầu lại,.
Gần đây bận rất nhiều việc. Mới đi vào hoạt động chưa được bao lâu, công việc đọng thành đ