Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành
Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.
Văn! Anh nhớ rõ, ý cô nói là, anh có Hiểu Văn, cô cũng phải quanh minh chính đại có bác sĩ Triệu?
Vừa rồi, dáng vẻ cô vỗ tay Triệu Sĩ Thành, rõ ràng hai người rất ăn ý, giống như có vô hạn bí mật, đó khiến anh… khó chịu.
Đối mặt với chất vấn liên tục của anh, Dư Vấn chỉ cảm thấy rất buồn cười, lòng càng rét lạnh.
“Anh có thể vũ nhục tôi, nhưng xin đừng vũ nhục bác sĩ Triệu! Đặc biệt, khi anh làm chuyện vô sỉ như thế với Đỗ Hiểu Văn, đã cho người khác cuộc sống nhục nhã như thế, vì sao anh còn có thể dùng lý lẽ như thế giội nước bẩn lên đầu bác sĩ Triệu?” Cô nói rất lạnh.
Quả nhiên. Cuối cùng cũng chứng thật thân phận của Triệu Sĩ Thành, ngực Hạ Nghị có năm vị chua xót. Con mẹ nó, anh rất xin lỗi cái gã đàn ông kia, nhưng anh làm vợ chưa cưới của người ta, không có nghĩa là hoan nghênh người khác tới làm vợ anh nhé!
“Hai người làm bạn từ khi nào?” Nói cách khác, là anh bắt đầu bị theo dõi lại từ lúc nào? Anh nghĩ mình đã trốn rất kỹ, số điện thoại cũng dùng cái khác, thì ra kết quả vẫn là không tránh khỏi đôi mắt hỏa nhãn kim tinh của cô.
“Khi các người lấy danh nghĩa tình yêu để bắt đầu.” Cô cười lạnh, đi thẳng vào vấn đề.
Nháy mắt, cả người anh cũng vô lực, đột nhiên phát hiện mình không có sức chiến đấu mạnh như cô.
Im lặng sau một lúc lâu, anh chỉ hy vọng cô hiểu được, “Tống Dư Vấn, yêu một người là sai sao?” Người khác không hiểu, cô làm sao có thể không hiểu, trong quá khứ, anh yêu Hiểu Văn đến thế, lúc chia tay, lại là thời khắc yêu sâu đậm nhất, loại tình cảm này, đến bây giờ cũng hết cách, càng không kịp loãng tan. Nếu hôm nay đối tượng anh phạm sai lầm là người khác, anh căn bản sẽ không cần lo lắng, lập tức ném tiền rồi đuổi kẻ đó đi, nhưng… Đó là Hiểu Văn mà!
Anh nghĩ Tống Dư Vấn vẫn biết anh, biết anh giấu nghiêm túc duy nhất kia ở đáy lòng.
Tống Dư Vấn, yêu một người là sai sao? Những lời này, hỏi ra làm trái tim cô băng giá đến cực điểm.
“Sai, rất sai! Lỗi duy nhất của anh chỉ là, khi hai người lấy danh nghĩa vì tình yêu, các người chưa từng băn khoăn đến chuyện, tôi còn là Hạ phu nhân!” Tống Dư Vấn bật từng chữ một.
…
Đỗ Hiểu Văn? Bà ta là ai? Cái gì gọi là danh nghĩa vì tình yêu? Cái gì gọi là yêu một người có gì sai? Thụy Thụy kéo lỗ tai về từ cạnh cửa, lời của ba mẹ, nhiều chỗ nó nghe không hiểu. Chỉ biết là họ đang cãi nhau, hơn nữa, vấn đề dường như rất nghiêm trọng.
Đã đói bụng, vừa rồi cơ hồ chưa ăn gì đã chạy lên tầng, vì muốn ba mẹ sớm hòa hợp chút, nhưng chẳng ngờ lại nghe lén được một trận cãi vã. Thụy Thụy xuống tầng một lần nữa, ngồi trên bàn cơm, đối mặt với một bàn thức ăn khó ăn, tiếp tục từ từ bị dày vò, tâm tình xuống thấp, di động trong túi công văn của ba trên sô pha lại vang không ngừng.
“Alo, ai vậy? Nếu tìm ba cháu thì ba không ở đây đâu, ba bận nhiều việc lắm!” Lấy di động từ túi ra, khi nhấc máy nó cũng không hỏi là ai, liền dùng giọng điệu khó chịu tra hỏi không ngừng.
Ở đầu kia điện thoại chỉ yên lặng.
Thụy Thụy tưởng nhầm số, khi vừa định ngắt máy lại truyền đến giọng nói mềm mại, “Cháu là Thụy Thụy à?”
Hả, quen nó ư?
“Đúng thế, cô là ai vậy!” Thụy Thụy không khách sáo hỏi.
“Cô, cô là Đỗ Hiểu Văn… Ba cháu có ở đó không?” Cô giới thiệu mình rất nhẹ.
Đỗ Hiểu Văn? Là nhân vật chính vừa rồi khiến ba và mẹ cãi nhau một trận.
Thụy Thụy nhất thời cảnh giác, lập tức nói dối, “Ba cháu bận nhiều việc lắm, ba không rảnh đâu, ba với mẹ đang ở trong phòng ân ái yêu thương đó!” Thụy Thụy biết rõ ba đẹp trai nên nhiều người thích, ngay cả cô giáo ở nhà trẻ thỉnh thoảng nhìn thấy ba cũng đỏ mặt nữa, cho nên nó phải chú ý một chút.
Ầm ỹ xong, Hạ Nghị giận một lúc lâu, khi đến chỉ thấy con gái đang cầm điện thoại của anh, không biết đã nói gì.
Anh biến sắc, vội vàng bước nhanh đến, đoạt lại di động từ tay con gái: “Ai gọi điện đến?”
“Đỗ Hiểu Văn.” Thụy Thụy lặp lại tên.
Sắc mặt anh đại biến, vội vàng cúp điện thoại.
“Ba, ba hoảng cái gì?” Thụy Thụy mười phần như bà quản gia, nguy hiểm híp mắt.
“Không, không có gì.” Đối mặt với chất vấn của con gái, anh vội vàng giấu điện thoại ra phía sau, lặng lẽ ngắt máy.
Vừa rồi rõ ràng cô đã nghe thấy giọng nói của anh. Không phải anh còn chưa quyết định có giới thiệu con gái với cô không ư? Nhưng sao… Cô cúi đầu, giật mình nhìn bụng mình, nơi đó, mấy tháng tiếp theo sẽ nhô ra, đến lúc đó, con gái của anh vẫn không nhận cô thì sao đây?
Một bàn đồ ăn, lạnh lại nóng, nóng lại lạnh, nhưng mà Hiểu Văn vẫn chờ anh, đợi cả một buổi tối, bụng tuy rằng rất đói nhưng cô vẫn đợi. Anh lừa cô, anh nói công việc rất bận, kết quả là đi chăm con gái.
Cô không dám oán giận, nhưng cảm thấy trái tim thật chua xót. Chỉ là, Thụy Thụy nói ân ái yêu thương là có ý gì? Nghĩ đến đây, tay Đỗ Hiểu Văn khẽ run, ngực lại dấy lên cơn buồn nôn, chạy vào nhà tắm, cô nôn đến khóe mắt cũng là nước mắt.
Thật vất vả bình tĩnh lại, cô hít sâu một hơi, do dự hồi lâu, nhấc điện thoại bấm một số nhiều năm cũng chưa từng liên lạc. Tống Dư Vấn.
Nhưng mà, đầu kia di động lại truyền đến: “