Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.
y vừa mua, mở loa ngoài ra bấm một dãy số.
Đầu kia di động là giọng nói nũng nịu vang lên: “Hạ phu nhân, tìm tôi có việc à?”
Là Tình Toàn.
Dư Vấn lạnh nhạt hỏi, “Không có việc gì, chỉ là muốn hỏi một chút, ảnh chụp lần trước cô gửi cho tôi là thật hay giả?”
“Cô nói ảnh trên giường của tôi với chồng cô à?” Tình Toàn sợ thiên hạ không loạn, lập tức liền nở nụ cười, “Hạ phu nhân, cô không ngây thơ vậy chứ?”
Ảnh trên giường? Hiểu Văn mím môi, không thể tin mở to mắt.
Dư Vấn cười lạnh lùng, người ngây thơ không phải cô, “Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, Hạ Nghị có nói yêu cô không?”
“Yêu hả?” Tình Toàn cười ha ha, “Đương nhiên có chứ! Mỗi lần khi chúng tôi “làm”, anh ấy cũng vừa làm vừa nói yêu tôi mà!”
Dư Vấn đưa mắt lạnh nhìn Đỗ Hiểu Văn cả người cũng bắt đầu phát run.
“Gửi bức ảnh đó lại đây lần nữa, chuyện công việc tôi sẽ suy nghĩ lại!” Lãnh đạm nói xong, Dư Vấn cắt điện thoại.
Điện thoại của cô vừa mới gác qua mặt bàn, một tin nhắn đã gửi đến.
“Cô muốn xem không?” Dư Vấn chậm rãi hỏi.
Muốn xem, cô mặc sức, cô rất hoan nghênh. Dù sao, dù thế giới có tàn khốc thế nào, đối với cô mà nói, lòng tự trọng của phụ nữ làm cho người ta tuyệt đối không muốn thua!
“Không, tôi không nên xem đâu!” Hiểu Văn không thể chịu đựng được, không khống chế được thét lên.
Như vậy đã chịu không nổi? Về sau chuyện làm cô chịu không nổi, còn nhiều đấy! Dư Vấn cười lạnh lùng.
“Đỗ Hiểu Văn, cô cảm thấy cô có thai con của anh ấy là cô thắng ư? Cô cảm thấy tình yêu của hai người tiếc nuối mà đẹp đẽ, cô đã thắng? Trong ký ức của anh ấy, cô dịu dàng như nữ thần, lương thiện, thân thiết, đáng yêu, làm nhiệt tình từ từ lắng đọng rồi biến mất, trong cảm nhận của anh ấy, cô cũng sẽ dần giống tôi thôi, khuôn mặt đáng ghét đến mức chẳng còn chỗ nào đáng yêu, không còn phẩm chất gì để nói nữa!” Ngó nhìn gương mặt Đỗ Hiểu Văn sắp sụp xuống, cô gằn từng tiếng đả kích.
Không phải như thế, không phải như thế! Anh Nghị rất yêu cô, tình yêu của họ không yếu ớt giống Dư Vấn nói như thế! Hiểu Văn rơi lệ đầy mặt, cảm xúc kích động phập phồng, cô che bụng, cảm thấy đau xót âm ỉ.
Cô thắng rồi, Tống Dư Vấn cô không có tình yêu nhưng vẫn thắng! Dư Vấn thong thả đứng dậy, khinh thường nói: “Về sau, đừng tìm tôi nói chuyện vớ vẩn này nữa, Tống Dư Vấn tôi muốn, không ai ngăn được, Tống Dư Vấn tôi không bỏ, không ai ép được!”
Ý cô ta là, cô ta sẽ không ly hôn? Sắc mặt Hiểu Văn tái nhợt, môi mím lại chẳng nói nổi một lời.
Dư Vấn đùa cợt lại chút thông cảm nhìn cô liều mạng ôm bụng còn bằng phẳng, dáng vẻ như rất thống khổ, còn cố ý nói: “Đỗ Hiểu Văn, cô yên tâm sinh con của Hạ Nghị ra! Chờ Thụy Thụy của nhà chúng tôi tròn 16 tuổi, trên chứng minh thư là người trưởng thành, tôi tự nhiên sẽ chúc phúc cho các người!” Cô cố ý kéo thời gian ra thật dài, làm đối thủ không còn một tia hi vọng. À, đúng rồi, thiếu chút nữa quên, cô còn bổ sung một câu: “Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, nếu tình yêu vĩ đại của các người có thể kéo dài được mười năm nữa!”
Nói xong, Dư Vấn cầm lấy túi da, đứng dậy liền chuẩn bị mang con gái rời đi.
“Ô ô ô ô ô.” Sau lưng truyền đến tiếng khóc.
Cả người Dư Vấn cũng cứng lại.
“Mẹ gạt người, ở bên ngoài ba không có phụ nữ mà!” Bị tiếng hét của cô Đỗ đưa tới, Thụy Thụy ngồi xổm xuống khóc rất đau lòng, “Mẹ gạt người, ba tốt lắm, ba không có xấu mà!”
Cả người Dư Vấn như hóa đá. Thụy Thụy đứng phía sau cô từ lúc nào?
“Thụy Thụy…” Cô khô khan gọi tên con gái, thong thả ngồi xuống, muốn ôm nó, muốn dỗ nó.
Nhưng.
“Con hận người lớn các người, con ghét người lớn các người!” Thụy Thụy lại dùng sức đẩy cô ra, khóc lóc chạy ra cửa.
Dư Vấn bị đẩy ngã, hoa mắt một trận. Cô là vai nữ phản diện, nhưng cho tới bây giờ, cô không ngờ lại xúc phạm đến thế giới thuần khiết của con gái.
Hạ Nghị đang chủ trì hội nghị.
“Tôi cảm thấy lần quảng cáo này có thể xin chủ tịch tập đoàn Khải Thụy, tổng giám đốc, phó tổng giám đốc xuất hiện trên màn hình, thiết kế một buổi nói chuyện về tinh thần văn hóa công ty.” Nhóm thiết kế sư đưa ra đề án.
Anh vừa nghe, lộ ra dáng vẻ thoải mái mê người: “Trên thực tế, tôi cũng có một ý tưởng, tôi nghĩ sẽ dùng một bé trai tưởng tượng cha mình là công nhân của công ty trở thành một tay lái tiên phong dũng cảm, mang theo biểu tượng của tập đoàn Khải Thụy, thông qua tinh thần quật cường của cha ở trong cuộc thi, tượng trưng cho con đường gây dựng sự nghiệp của công ty, sau đó cuối cùng dùng tiếng côn trùng kêu ban đêm và thành phố say ngủ bảy ra màn đêm ở tập đoàn Khải Thụy.”
“Tổng giám đốc Hạ, thông qua việc bé trai sùng bái cha mình để làm hiện lên hình ảnh của tập đoàn, idea của anh thật tuyệt vời!” Trong phòng hội nghị, truyền đến tiếng vỗ tay nhiệt liệt cực bội phục.
“Khụ, đừng vuốt đuôi ngựa, không phải idea tôi tốt, là tôi dụng tâm dùng não suy nghĩ!” Anh dùng giọng điệu thoải mái khôi hài cảnh cáo nhân viên, “Tôi hy vọng lần quay chụp này có thể tạo ra sáng ý, sau đó tạ