Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.
uổi con gái đi chỗ khác.
Vừa đúng lúc trong nhà hàng có vài đứa trẻ tổ chức sinh nhật, bên trong có rất nhiều trẻ con, quen và không quen cũng đều chơi đùa, rất náo nhiệt.
“Vâng ạ!”
Chính mắt thấy Thụy Thụy không nghi ngờ gì, bóng nhỏ vui vẻ chạy đi, cô tao nhã nâng ly cà phê lên trước mặt, uống một ngụm nhỏ: “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”
Hiểu Văn hôm nay uyển chuyển mềm mại, chăm chút rất dày công, váy dài thanh lịch mà lại độc đáo, cô vẫn không trang điểm, lại dùng thêm đồ trang sức trang nhã tinh xảo, bôi chút son bóng lên môi anh đào, ngây thơ muốn dùng cách thức nông cạn này để tăng thêm tự tin xuất hiện trước mặt Dư Vấn. Nhưng khi Tống Dư Vấn nâng tay, hồn nhiên hình thành tư thái tao nhã đã sớm vô hình đánh bại cô.
Từ khi bắt đầu đi học, Hiểu Văn luôn ngưỡng mộ Dư Vấn, không cần phải nói nhiều, có thể tao nhã mà lại có quyết đoán, không cần nổi giận cũng có thể làm cho đối thủ cảm thấy áp lực rất lớn.
Lúc này Hiểu Văn thầm nóng ruột vân vê góc áo, cuối cùng cũng vẫn cố lấy dũng khí, đi thẳng vào vấn đề, “Tôi đã có con của Hạ Nghị.”
Dư Vấn vẫn cầm ly cà phê, mày vẫn thản nhiên, biểu tình quá bình tĩnh không hề bất ngờ, nháy mắt khiến cho Hiểu Văn như không còn gì để nói.
Cô đã nghĩ, nghĩ là ít nhất Dư Vấn sẽ có một chút kích động. Xem ra, cô ta đã sớm biết chuyện này. Là Hạ Nghị nói cho cô ta sao? Là Hạ Nghị đã sớm đi tìm Dư Vấn để ngả bài sao? Suy nghĩ này làm cho đáy lòng Hiểu Văn nổi lên một trận lo lắng.
“Dư Vấn, tôi và anh Nghị là yêu nhau thật lòng, có được không…” Cô thật cẩn thận nói điều tiếp, “Dư Vấn hãy nể tình chúng ta là bạn, có thể xin cô buông tay không, hoặc là suy nghĩ một chút cho đứa trẻ chưa sinh ra trong bụng tôi?”
Dư Vấn buông ly cà phê, thiếu chút nữa bật cười.
Bởi vì, Đỗ Hiểu Văn thật đúng là si tâm vọng tưởng. Nể tình bạn bè? Tống Dư Vấn cô có loại “bạn bè” phá hỏng cuộc hôn nhân của cô sao?” Tống Dư Vấn cô sẽ vì đứa bé trong bụng “bạn bè”, mà hào phóng chúc phúc cho chồng mình ư? Cô giống người thiện lương đến thế sao?
“Hiểu Văn, cô nhìn thấy trên đầu bạn cô là tôi có ánh hào quang của thiên sứ à?”
Một câu trào phúng, Hiểu Văn lúng túng cứng ngắc.
“Anh Nghị đã nói, anh ấy yêu tôi… Anh ấy không yêu cô.” Vội vàng nuốt nước bọt, vì yêu, Hiểu Văn quyết tâm.
Anh Nghị không yêu Dư Vấn, mãi cũng không yêu, vì sao Dư Vấn còn muốn dây dưa? Năm năm trước, cô có thể vì cho Thụy Thụy một người ba mà rút lui, bây giờ năm năm sau, vì sao Dư Vấn lại không thể chúc phúc giống như cô ngày đó?
Dư Vấn chậm rãi trả lời: “Thật có lỗi, tôi chưa bao giờ tự làm khó bản thân, năm năm kết hôn, tôi cũng chưa từng hỏi anh ấy vấn đề rắc rối có yêu tôi hay không, nếu như đây là đáp án cô muốn nghe.”
Đỗ Hiểu Văn nghĩ những lời này có thể đả kích cô ư? Từ rất lâu phía trước, Tống Dư Vấn cô đã sớm tiếp nhận vào trái tim chuyện “anh ấy không yêu tôi” này là thật rồi! Trong cuộc hôn nhân này, cô đã sớm mặc giáp sắt đao thương bất nhập, người khác nói hai ba câu, làm sao có thể làm cô bị thương?
Hiểu Văn nhất thời không nói gì. Bởi vì, cô không thể tưởng được Dư Vấn vẫn trấn định như thế, cho dù có rộng lượng, là người phụ nữ kiêu ngạo, một khi đã rơi vào tình yêu, không phải sẽ sinh ra ghen tuông ngay cả bản thân mình cũng không thể khống chế sao?
“Cô rất ngạc nhiên, vì sao tôi không tức giận?” Dư Vấn cười hỏi.
Hiểu Văn do dự một chút, gật đầu. Cô tò mò, rất tò mò, cô rất muốn biết, có phải Dư Vấn thật ra đã sớm không yêu Hạ Nghị nữa không?
Dư Vấn dựa vào ghế tựa, nói ra từng chữ: “Bởi vì, cô không phải người đầu tiên.”
Hiểu Văn sửng sốt một chút, nghe không hiểu.
Dư Vấn nói rõ tâm tình cho cô, “Năm năm kết hôn, cô không phải người đầu tiên chạy đến nói với tôi, anh Nghị không yêu tôi, anh ấy yêu cô, để tôi tốt bụng chúc phúc cho họ.”
Phút chốc, chén trà đỏ hình thành một dòng nước nhỏ, Hiểu Văn kinh hoảng làm đổ ly trà trước mặt mình, nước trà chảy xuống váy dài tinh khôi của cô, nhưng cô vẫn ngạc nhiên đến chẳng kịp lau đi.
“Khi tôi có mang Thụy Thụy, không muốn gặp anh ấy, vì trên người anh ấy toàn là mùi nước hoa của phụ nữ. Vừa sinh Thụy Thụy không bao lâu, thư ký của anh ấy gọi điện thoại đến, “mời” tôi nên sớm từ chức, rồi sau đó, có vài người phụ nữ thậm chí còn cam tâm tình nguyện dỡ hào quang tiền đồ xuống, chỉ cần ở lại cạnh anh ấy là được rồi! Vài năm này rất mong tôi có thể thành người phụ nữ hào phóng chúc phúc cho họ, đúng là đếm không xuể.” Trong tình yêu của anh có bao nhiêu thật lòng bao nhiêu giả dối, cô đã sớm chết lặng đến không muốn nghĩ nữa.
“Đỗ Hiểu Văn, thật đáng tiếc, bảo tôi chúc phúc cho hai người, cô cũng chẳng phải người đầu tiên.” Có rất nhiều người phụ nữ xếp hàng trước cô đấy!
Cô chỉ chết lặng, nhưng lại là đả kích quá lớn với Hiểu Văn, cả người cô như vỡ tan.
“Cô, cô nói dối…” Môi Hiểu Văn nháy mắt liền tái nhợt.
Cô rất không biết lượng sức, cô sớm nên biết, mình không phải đối thủ của Dư Vấn.
“Tôi nói dối ư?” Khóe môi Dư Vấn cong lên, không nói lời thừa, cô mở túi lấy ra di động hôm na