Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2108 lượt.

o ra tinh thần thể hiện sáng ý, mọi người cũng xuất ra bản lãnh của mình, đừng luôn lười động não, lại làm cho tôi thất vọng, tôi sẽ bắt từng người khai đao!” Rất nhiều người thỉnh thoảng lén lười là chuyện thường tình, nhưng nếu cấp dưới làm quá mức, anh cũng sẽ không lưu tình xào hết cá muối họ.
Sai, rất sai! Lỗi sai duy nhất của anh là, khi các người dùng danh nghĩa vì tình yêu, các người chưa từng băn khoăn chuyện tôi còn là Hạ phu nhân!
Ngày hôm qua hình như anh đã nói lỡ lời chọc cô tức giận. Sau đó cẩn thận ngẫm lại, có lẽ bản thân thẳng thắn của anh cũng là một loại sai. Anh và Dư Vấn đi được gần mười năm, ý nghĩa của cô với anh không chỉ có phu nhân mà thôi, đồng nghiệp, tri kỷ, mẹ của con anh, rất nhiều thân phận đã đan xen khó gỡ trong sinh mệnh của anh. Cho nên, những lời đó anh chưa kịp nghĩ kỹ đã thốt ra. Anh đúng là đáng đánh, nhưng cục diện trước mắt vốn đã sai, sai một đường.
“Ba, có phải bên ngoài ba có phụ nữ không?” Thụy Thụy không e dè hỏi thẳng.
Phút chốc, một tiếng chất vấn của con gái làm anh cứng đơ. Trong phòng hội nghị, tất cả nhân viên cũng đơ ra, thần sắc nháy mắt liền lúng túng. Vấn đề này của Thụy Thụy là đề tài tám chuyện kéo dài bao năm qua của công ty, tất cả mọi người vụng trộm thảo luận, vụng trộm suy đoán sau lưng.
“Ba có quan hệ gì với cô Đỗ?” Thụy Thụy rất quyết đoán dùng sức vỗ lên bàn, dáng vẻ kia rất giống như nữ vương đang tức giận.
“Thụy Thụy, ba đang họp.” Anh muốn xuất ra uy nghiêm của người ba mà quát lớn, nhưng trong lòng bàn tay đã ướt đẫm một mảnh.
Tại sao Thụy Thụy bỗng hỏi như vậy? Ai, là người lắm chuyện nào lộ ra trước mặt con gái anh? Bây giờ anh rất muốn chém người!
“Con hận ba chết đi được! Không được họp nữa, không cho ba họp nữa!” Hôm nay Thụy Thụy rất không phân rõ phải trái, nó giẫm lên ghế, leo lên bàn, cùng dùng cả tay chân, hất hết văn kiện, bản thiết kế, để anh không thể họp được.
Trẻ con thật thông minh, biết không ai làm gì được nó, dù sao Thụy Thụy cũng bắt thóp anh được rồi.
“Thụy Thụy, không được làm loạn.” Anh tiến lên, vội vàng bế lấy con gái, không cho tai nạn tràn lan, “Mọi người cũng ra ngoài đi, tan làm!” Anh ra lệnh đuổi cấp dưới.
Sau hôm nay, chắc anh đã mất sạch mặt mũi, trở thành chuyện cười bàn trà cho cấp dưới rồi. Cấp dưới biết điều vội vàng thu dọn văn kiện, hấp tấp rời đi.
Khi gã nhân viên cuối cùng cũng ra khỏi phòng họp, anh nâng mặt lệ của con gái lên, dùng giọng nói thật dịu dàng, “Thụy Thụy, nói cho ba biết là chuyện gì xảy ra được không? Ai là cô Đỗ?” Anh hết cách rồi, chỉ có thể giả vờ không biết ai là cô Đỗ, chỉ là nói dối với con gái nhưng trái tim lại đập thật nhanh.
Nhưng Thụy Thụy cũng chả bị lừa dễ như thế, nó đấm tay giơ chân, lại cào vào mặt anh, lại đá lên ngực anh, đánh cho anh thật đau: “Ba còn lừa con à, ba đang nói dối!” Đây là cái thế giới gì? Với việc anh ngoại tình, vợ thì chỉ lạnh lùng, con gái lại như người bị bạc tình đánh cho anh một trận.
Nhưng đánh là đánh…
Thụy Thụy vừa đánh anh, vừa khóc gần như đứt đoạn lên án, “Ba, không phải ba giống ba bé bự, đi chơi với dì bên ngoài, không cần mẹ, không cần Thụy Thụy nữa chứ?”
Thụy Thụy liên tục chất vấn, dáng vẻ rơi lệ không ngừng làm anh đau lòng.
“Ô ô ô, ba là ba xấu! Nếu ba ly hôn với mẹ, Thụy Thụy sẽ không muốn ba nữa, không bao giờ quen ba nữa!” Thụy Thụy khóc lớn không ngừng, “Không phải mẹ khó ưa, là ba rất đáng ghét, mỗi lần đều bắt nạt mẹ!”
Nếu ba ly hôn với mẹ thật, Thụy Thụy sẽ không muốn ba nữa đâu.
Tống Dư Vấn, cô rốt cuộc đã nói gì với con gái? Cô lại nói cho con gái, anh có tình nhân bên ngoài sao? Cô nói bậy bạ với con gái, bảo anh nói cô khó ưa? Cô tẩy não con sao, chỉ cần anh đưa đơn ly hôn, Thụy Thụy sẽ không muốn ba, không bao giờ quen ba nữa?
“Thụy Thụy, đừng khóc.” Con gái khóc, anh cũng đau lòng.
Tội lỗi của người lớn, vì sao luôn để những đứa trẻ gánh vác?
“Ba, con hỏi ba, cô Đỗ có phải đã có con của ba không? Có phải mẹ gạt con không?” Một khắc đôi mắt ngập nước của Thụy Thụy nhìn vào mắt anh, nói như thế nào đây, bất an vừa thành thục lại vừa ngây thơ.
Con gái nhắc tới Hiểu Văn lần nữa, không thể không làm cho anh hoài nghi…
“Mẹ con tìm Hiểu Văn lật bài rồi?” Chắc chắn là Tống Dư Vấn tìm Hiểu Văn gây rối!
“Người sai là ba, vì sao ba còn không nhận sai?” Thụy Thụy kêu to.
Mới đầu cô Đỗ thét lên, nó gấp gáp chạy tới, quả nhiên là mẹ đang bắt nạt cô Đỗ, nhưng nội dung mẹ “bắt nạt”…
Anh biết, anh sai, ở trước mặt Hạ phu nhân anh không thừa nhận sai lầm, nhưng đối với con gái, anh không thể.
Anh nghẹn lại, thật lâu sau mới khàn giọng nói: “Thụy Thụy, ba, ba đã sai… Nhưng bây giờ… cô Đỗ đã có con của ba, không phải Thụy Thụy muốn em trai sao? Thụy Thụy, về sau sẽ có nhiều em trai chơi với Thụy Thụy, được không?” Không thể phủ nhận, anh muốn giữ hình tượng người cha tốt ở trước mặt con gái, nhưng nay anh chỉ có thể thừa nhận sai lầm này.
“Thụy Thụy muốn em trai? Nhiều em trai chơi với Thụy Thụy?” Thụy Thụy tức giận thẳng vai ngẩng đẩu, lấy tay chỉ v


Snack's 1967