Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
n không?”
“Ngày mai đi, hôm nay rất muộn rồi, anh hơi mệt, muốn ngủ sớm.” Trịnh Hài giảm tốc độ xe.
“Cũng đúng, hôm nay anh mới quay lại. Em vốn không nên kéo anh ra ngoài đi mua đồ.”
“Không sao.”
“Trưa ngày mai……”
“Bữa cơm hủy bỏ rồi.”
“Tại sao?”
“Chẳng sao, hôm nay đã gặp mặt rồi.”
Dương Úy Kỳ chần chừ một lát, hỏi nhỏ: “Anh và Hòa Hòa giận nhau?”
Trịnh Hài không nói.
“Rất lâu rồi cũng không gặp cô ấy, hà tất hễ gặp mặt là giận dỗi với cô ấy. Lúc em xuống lầu tìm cô ấy, thấy cô ấy đang lau nước mắt.”
“Đưng nhắc đến cô ấy, đổi đề tài khác.”
“Vậy anh cảm thấy, nếu em mời Hòa Hòa làm phù dâu cho em, cô ấy có chấp nhận không?”
Trịnh Hài nhìn thẳng phía trước: “Đổi một đề tài khác nữa.”
Dương Úy Kỳ than nhẹ một tiếng: “Có lúc em thật sự rất thông cảm cho anh, ngay cả lúc tức giận cũng kìm nén như vậy, những niềm vui trong cuộc sống của anh nhất định rất ít.
Hai người cũng không nói gì cả đường.
Lúc đến nhà Dương Úy Kỳ, cuối cùng cô phá vỡ sự lặng im nói: “Lúc nãy em nói sai rồi đã được chứ, anh đừng cứ xị mặt ra thế, cười lên đi.”
Trịnh Hài miễn cưỡng nhếch khóe môi lên với cô: “Tâm trạng anh không tốt, em đừng để ý.”
“Không ngờ anh cũng thừa nhận tâm trạng mình không tốt? Em còn cho rằng tâm tư tình cảm của anh luôn là một đường thẳng.”
Hai người họ ngồi yên lặng trong xe một lúc, Dương Úy Kỳ lại nói: “Gần đây em cũng cảm thấy hơi hốt hoảng, luôn nghĩ đến lúc chúng ta mới quen. Anh còn nhớ không?”
“Bãi đỗ xe?” Trịnh Hài nghĩ một lát rồi trả lời.
“Còn có đi xem mặt. Giống như là bắt đầu một cuốn tiểu thuyết. Nhưng trong tiểu thuyết có những khúc quanh, còn chúng ta lại thuận lợi như thế, thuận lợi đến mức không thể ngờ, giống như là giấc mơ vậy.”
“Gần đây em làm tăng ca quá nhiều, không nghỉ ngơi tốt, cho nên mới nghĩ ngợi lung tung.”
“Chắc vậy.”
Ngày hôm sau Dương Úy Kỳ có một cuộc hẹn với biên tập chuyên mục của một tạp chí. Cô luôn cho họ những tư vấn phục vụ pháp luật về phương diện quyền lợi của phụ nữ, có quan hệ riêng không tồi với biên tập họ Hà đó.
“Cuối tuần không ở bên cạnh chồng sắp cưới, lại đến đây làm tăng ca với tôi, cô cũng coi trọng nghề nghiệp hơi quá rồi đấy.”
“Tôi phải đi công tác một tuần, sợ làm lỡ chuyên mục của cô.”
Biên tập Hà vừa nghe thấy nơi cô đi công tác, lại hít một hơi: “Nơi đó, khí hậu khắc nghiệt, người khó đối phó. Hơn nữa cô sắp kết hôn, đi một chuyến dày vò da dẻ đến mức mấy tuần cũng không hồi lại được. Không phải ông chủ cô xưa nay rất chăm sóc đến cô sao?”
“Là tự tôi yêu cầu. Ở đó gần với tự nhiên, ít không khí thành phố, có một số chuyện có thể nghĩ rõ ràng hơn.”
“Bạn thân của tôi nói, đối với đàn ông, không nên quá tích cực, chỉ cần không phải là vấn đề nguyên tắc, nhắm một mắt mở một mắt là được.” Biên tập Hà nói, “Nói chuyện chính nói chuyện chính. Cái dáng vẻ này của cô, khiến cho người không có giá gì như tôi làm sao mà chịu nổi đây.”
Cuộc sống của Trịnh Hài trôi qua trong mơ mơ hồ hồ, nhưng trong mắt của người khác lại càng máy móc và quy luật hơn. Ban ngày anh họp đàm phán ký hợp đồng giống như là sản xuất dây chuyền, hiệu quả quá cao lại kiến anh thường không có việc để làm, hễ anh không có việc để làm, cấp dưới liền hốt hoảng không yên. Cảm cúm của anh lại vẫn cứ không khỏi triệt để, ho liên tục không ngừng, đa phần các bữa cơm đều không tham gia, nên anh lại càng nhàn rỗi.
Dương Úy Kỳ đi công tác đến một nơi hẻo lánh, sắp một tuần rồi vẫn chưa thấy quay lại. Anh muốn tìm cô nhưng luôn không tìm được, cũng quen dần.Việc gì đều chỉ cần quen dần thôi là được.
Từ sau ngày anh và Hòa Hòa nói đến bế tắc đó, liền không liên lạc với cô nữa.
Có lẽ cũng không coi như là bế tắc, Hòa Hòa chỉ là nói một số thứ trước đây cô chưa từng nói, cho dù lúc đó cô và anh đều hơi kích động, những từng từ từng chữ của những lời nói đó, sau này anh nhớ lại một lát, cảm thấy cô nói rất có lý.
Đối với Hòa Hòa, anh quả thật quá tự cho rằng mình đúng. Giống như là anh luôn tự cho rằng mình là thần bảo hộ của Hòa Hòa, kết quả có lẽ người làm tổn thương cô ấy nhiều nhất lại chính là bản thân anh, mà nhiều năm trở lại đây anh không hề biết gì.
Anh không đau lòng, trái tim anh xưa nay luôn rất khỏe mạnh. Chỉ là lúc anh thật sự nghe Hòa Hòa nói, sự tồn tại của anh đối với cô mà nói là một gánh nặng, anh vẫn cảm thấy trái tim mình trống rỗng, dường như ở đó bị khoét đi mất một mảng lớn.
Thật ra, chỗ đó đã mọc ra một cái u, bất kể anh không nhìn thấy, nhưng vẫn luôn đang dần dần nảy nở, trở thành một nơi bị bệnh, bây giờ bị một dao cắt đứt, ngược lại rất tốt, rất giải thoát.
Buổi tối có người hẹn anh tụ họp. Đám bạn đó mỗi lần họp mặt đều gọi anh, nhưng 3 lần thì anh luôn 2 lần nói không đi, đã là điều bình thường, cho nên hễ đồng ý, mọi người ngược lại thấy kinh ngạc.
Tụ tập ngày đông chẳng qua chính là đánh bóng rồi chơi bài. Một phía phòng đánh bài đang mở tivi, tắt tiếng, chỉ có hình ảnh nhấp nháy.
Chỗ Trịnh H