Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.
nãy anh nhìn đến mức hoàn toàn mê mẩn.”
“Anh nhớ lại một số chuyện trước đây. Không có gì, ăn cơm thôi.”
Màu trời dường như tối đi trong chốc lát, lúc bà chủ đi lại đưa thêm một món ăn nữa, phát hiện trong phòng mờ mịt, lại không có ai bật đèn, cười nói: “Hai vợ chồng ăn bữa tối dưới ánh nến không? Tôi đi lấy nến đến nhé?”
“Quên mất. Mong bác bật giúp, cảm ơn nhiều.” Dương Úy Kỳ nói.
Bà chủ bật đèn, vừa nói ” Ôi chao, tuổi trẻ thật đẹp, hai người tối như vậy cũng ăn nổi.” Vừa đi ra ngoài.
Dương Úy Kỳ hỏi: “Sao anh không hỏi em, làm xong việc rồi sao không quay lại?”
“Nếu em muốn nói tự nhiên sẽ nói.”
“Em cho rằng anh vì điều này mà cãi nhau với em.”
“Em thích cãi nhau như vậy sao? Ở trên tòa cãi vẫn chưa đủ?”
“Chưa từng cãi nhau với anh, có hơi tiếc.”
“Nhưng anh không thích cãi nhau.” Trịnh Hài cúi đầu uống canh.
Dương Úy Kỳ cười một lát: “Trịnh Hài, anh yêu em không?” Cô dường như quên mấy ngày trước đã hỏi vấn đề này trong điện thoại.
“Em rất đáng được người khác yêu.”
“Vậy anh yêu em không?”
Trịnh Hài nhìn thẳng vào mắt cô, không nói.
“Anh đã hoặc là đã từng yêu người nào không?” Cô nhìn thẳng anh.
Trịnh Hài cúi mắt xuống, dùng đũa gảy thức ăn trước mặt: “Có phải là phụ nữ đều thích quan tâm câu hỏi nhàm chán này không?”
“Câu hỏi này rất nhàm chán sao?”
Trịnh Hài không nói.
Dương Úy Kỳ nói: “Mầy ngày nay, em tránh anh, luôn nghĩ một số chuyện. Quá khứ, hiện tại, còn cả tương lại. Em nghĩ nhiều nhất không phải là bản thân em, mà là mẹ em, mẹ em bây giờ. Em đã nói với anh rồi đúng không? Mẹ đẻ em đã qua đời từ sớm, cho nên mẹ đem em về nhà, nói với bên ngoài em là con đẻ của bà, bà đối với em quả thật giống với mẹ đẻ. Ngoài người thân thiết nhất, không có ai biết xuất thân của em. Tất cả mọi người đều chỉ coi em là nhị tiểu thư nhà họ Dương, không có ai lấy thân phận của em ra nói chuyện, ít nhất không phải trước mặt em, chưa từng có. Trong sự đối đãi, càng không có.”
“Lúc em biết được thân thế của mình, em đã từng hoài nghi, bà rốt cục có ý đồ gì? Đưa em về, chẳng lẽ không phải là vì dày vò em báo thù em sao? Em cẩn thận đề phòng bà rất nhiều năm, cũng cố tình rời xa cái nhà đó.”
“Cho đến tận mấy năm trước, bà bệnh nặng, em ở bên cạnh bà, hai người bọn em thật sự mở lòng nói chuyện. Em không ngờ rằng bà lại nghĩ như thế, bà không cho rằng Dương tiên sinh và mẹ đẻ em là người có tội, ngược lại cho rằng bà cản trở hạnh phúc của họ, cho nên bà đưa em về, đối xử tốt với em, tác thành Dương tiên sinh, cũng làm cho bản thân mình yên tâm.”
“Trịnh Hài. Anh tin trên thế giới này có người phụ nữ ngốc như vậy không? Trong tiểu thuyết, loại người như thế được coi là “thánh mẫu”. Bà nói tuy bà không có được tình yêu của Dương tiên sinh, nhưng ít nhất bà có được sự tôn trọng của ông.”
“Nhưng em không cảm thấy Dương tiên sinh tôn trọng bà đến đâu. Nhiều năm nay, những người phụ nữ của Dương tiên sinh cũng chưa từng thiếu. Cái bà đạt được, chỉ là địa vị và danh tiếng mà thôi.”
Trịnh Hài không nói lời nào.
“Em luôn cảm thấy, bà thật sự rất ngốc. Nếu là em, thà rằng ngọc võ, cũng không muốn ngói lành. Cho đến gần đây, cuối cùng em đã có thể hiểu được tâm trạng của bà.”
Trịnh Hài nói nhỏ: “Chúng ta quay về rồi nói.”
“Sao anh phải thành thật như vậy chứ? Em luôn nói với bản thân mình, chỉ cần anh nói yêu em, cho dù là nói dối lòng, em cũng có thể lừa bản thân mình, tin rằng đó là sự thật, sau đó vui vui vẻ vẻ gả cho anh. Tại sao ngay cả lời nói dối nho nhỏ đó anh cũng không chịu nói.”
“Anh rất thích em. Hơn nữa, anh sẽ không giống như cha em.”
“Anh thích em, là vì em thích hợp làm vợ anh. Nếu có một người khác, giống như em phù hợp với điều kiện chọn vợ của anh, anh cũng sẽ thích cô ấy như vậy, sẽ cân nhắc lấy cô ấy.”
Trịnh Hài cầm phiếu thanh toán: “So sánh kiểu đó rất thú vị sao?”
“Trịnh Hài, hôm nay sao anh lại đến?” Dương Úy Kỳ than nhẹ, “Bây giờ anh như thế thật sự làm đau lòng người khác nhất. Nếu thứ anh muốn chỉ là hôn nhân, vậy thì đừng đối xử quá tốt với em, chúng ta mỗi người đều có thứ mình muốn. Nhưng anh hại em yêu anh, lại không chịu yêu em, anh bảo em phải làm thế nào?”
“Hôm khác chúng ta nói tiếp. Em mệt rồi, hôm này về nghỉ ngơi sớm đi.”
“Hôm nay nói đi, hôm khác em sợ không có dũng khí. Mấy ngày nay, em nghĩ rất nhiều lần, cho đến tận sáng sớm hôm nay, em nói với bản thân mình, hôn nhân là chuyện cả đời, tình yêu chỉ là một viên gạch gõ cửa trong hôn nhân, không có cũng chẳng sao, đạt được mới là thứ thực tế nhất. Anh không phải là Dương tiên sinh, cho nên em không cần uyển chuyển cầu toàn giống như mẹ em. Chúng ta sẽ ở bên nhau rất tốt, vợ chồng tôn trọng nhau, tôn trọng nhau như khách, có lẽ cả đời cũng không cãi nhau, lại trở thành một đôi vợ chồng kiểu mẫu, như vậy thì có gì không tốt chứ? Đó chính là hạnh phúc.”
“Nhưng tại sao anh lại xuất hiện ở đây hả? Anh hễ xuất hiện, đứng dưới ánh mặt trời, tất cả những xây dựng tâm lý của em hoàn toàn bị sụp đổ. Hơn nữa, chính vì như thế, em thà mất đi anh, cũng