Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

hồ tốc độ, toàn thân toát hết mồ hôi lạnh: “Trịnh tiên sinh, lái quá tốc độ không chỉ vi phạm pháp luật, càng vi phạm đạo đức công dân.”
Trịnh Hài đạp ga mạnh hơn, tốc độ xe luôn ở mức 200, thậm chí anh còn giữ tốc độ đó ung dung cúi người xuống giúp Mục Cách nhặt lên chiếc bật lửa rơi dưới sàn xe. Giọng nói của anh không nhanh không chậm: “Tôi muốn về nhà sớm một chút.”
“Tôi càng tin là anh muốn rút ngắn thời gian ở bên cạnh tôi. Thật ra tôi không ngại khi anh cho tôi xuống xe đâu.”
Trịnh Hài hỏi nhàn nhạt: “Anh chắc chắn chứ?” Bên ngoài là đoạn giữa của con đường cao tốc, phía trước không có thôn làng, phía sau không có cửa hiệu. Anh tăng cao tốc độ xe lên một chút.
Thế là Mục Cách vốn dĩ một câu cũng không dám nói, tránh khỏi việc quấy nhiễu sự tập trung của anh. Trong lòng anh vừa cầu khẩn cảnh sát có thể sớm phát hiện ra đoạn đường này có một tên liều mạng trông thì vô cùng điềm đạm đang đua xe, vừa chúc mừng may mà lúc này vì say rượu mà đầu óc choáng váng, nếu không thì không dám đảm bảo sẽ hét lên giống như là chơi trò đi xe trên núi. Anh càng hối hận hơn, không nên mượn rượu giả điên chọc vào quý công tử chưa từng trở mặt trong truyền thuyết đó.
Chắc chỉ dùng mất 1/2 thời gian bình thường, Trịnh Hài liền đưa Mục Cách về đến nhà. Sau khi Mục Cách xuống xe tựa vào một cái cây, nôn khô một lát, nhưng không nôn ra được cái gì, đầu cũng không ngẩng lên vẫy vẫy tay về phía Trịnh Hài: “Cảm ơn. Nhưng anh chỉnh tôi cả đường, tôi cũng nhớ rõ. Camera quan sát trong thành phố rất nhiều đấy, cẩn thận bị chụp phải, tạm biệt, không tiễn.”
Cuối cùng vẫn là Trịnh Hài đỡ anh ta lên lầu, giúp mở cửa, đưa đến tận giường trong phòng ngủ, còn giúp anh ta rót ly nước.
Mục Cách nằm trên giường vừa ôm đầu vừa nói: “Con người anh, muốn tôi nói, quả thật là không khiến người ta thích. Sao lại có người một lòng yêu anh hả?”
“Anh uống say rồi.”
“Nhưng nói đến khuyết điểm, hình như anh cũng không có. Cho nên lúc tôi không thích anh, lại cảm thấy rất có lỗi.”
“Không cần cảm thấy có lỗi, bởi vì tôi cũng không thích anh.”
“Nhưng bây giờ tôi phát hiện tôi hơi thích anh rồi.”
“Xin lỗi, tôi không có hứng thú với đàn ông.”
“Anh cũng chẳng có mấy hứng thú với phụ nữ phải không.”
“Anh say rồi.”
Mục Cách ôm đầu nói: “Tôi chính là không thể chịu nổi người như anh. Trời sinh ra đã có nhiều thứ hơn người khác, không thiếu cái gì, cho nên cũng chẳng để ý cái gì, chưa từng hiểu được sự trân trọng.”
Trịnh Hài nói lành lạnh: “Xin anh tin tôi, tôi cũng vì điều đó mà rất đau đầu.” Anh nói xong câu đó, người đã ở ngoài cửa phòng ngủ, “Luật sư Mục, lần sau nếu tâm trạng không tốt, thì đừng uống quá nhiều rượu, rất dễ say. Ngoài ra, nếu uống say rồi, thì cố gắng nói ít thôi.”
“Trịnh Hài, tôi hỏi anh một vấn đề cuối cùng. Anh đã từng có thứ gì anh muốn có nhưng lại không đặt được không?”
Câu trả lời của Trịnh Hài là một tiếng đóng cửa rất vang.
Cuối tuần, Trịnh Hài lái xe đến thôn làng nhỏ mà Dương Úy Kỳ ở đó, quãng đường mấy trăm km, vốn dĩ hai tiếng đồng hồ là đến nơi, chỉ là có một số đoạn đường tuyết tụ, mất thêm chút thời gian.
Lúc anh tìm thấy Dương Úy Kỳ, cô đang học thêu dệt cùng nữ chủ nhà của một hộ gia đình nhà nông. Thôn này là thôn dệt nổi tiếng.
Dương Úy Kỳ thấy anh, vẻ mặt hơi kinh ngạc, có một chút vui mừng, còn có một chút biểu hiện không nói ra được.
Trịnh Hài nói: “Anh đón em về.”
“Ngày mai em sẽ về. Anh không cần đến.”
“Đường không xa lắm. Anh vốn nên đến sớm.”
Trịnh Hài vốn định ở đây một đêm. Nhưng Dương Úy Kỳ nghĩ đến việc Trịnh Hài không quen ở nơi như thế này, thu dọn qua loa một chút, buổi chiều liền cùng anh quay về thành phố Y.
Hai người họ đều lái xe, một trước một sau, đi qua đoạn đường trong thôn, lên đường cao tốc, lúc mặt trời sắp lặn về phía tây, cuối cùng thấy bản chỉ đường thành phố. Cùng lúc ấy Trịnh Hài nhận được điện thoại của Dương Úy Kỳ: “Bạn em giới thiệu một nhà hàng rất ngon, anh đi theo em, buổi tối mời anh ăn cơm.” Cô lái nhanh vượt qua trước mặt Trịnh Hài.
Nhà hàng gần biển ở khu ngoại ô, một hàng nhà một tầng đẹp đẽ, đằng sau là rừng cây phòng hộ, trên đất rơi đầy lá thông. Bãi đỗ xe nằm sát bên khu rừng thông nhỏ đó.
Khu đất này vừa mới nằm trong khu quy hoạch của thành phố.Trong nhà hàng có mùi vị biển chính thống, cách trang trí cũng mộc mạc, bàn ghế bằng gỗ, khăn trải bàn và rèm cửa bằng vải thô. Bà chủ chất phác vừa tự mình đem thức ăn lên vừa nói: “Tự nhiên thật sự, tươi ngon lắm.”
Dương Úy Kỳ gắp thức ăn vào bát Trịnh Hài: “Anh ăn nhiều một chút. Trông anh gầy hơn lúc em đi.”
“Gần đây em tu thân dưỡng tính à, sao lại thích về nơi hoang sơ.”
“Gần với tự nhiên một chút, sẽ nhìn rõ nội tâm hơn. Anh xem, ở đây tốt biết bao, chúng ta có thể vừa ăn cơm vừa nghe biển, còn có thể thấy ánh chiều tà.”
Lúc cô nói, cái quả cầu tròn đỏ rực to lớn ấy đang dần dàn chìm vào giữa biển cả, bầu trời bị nhốm thành một dải lụa đầy màu sắc.
“Trịnh Hài, anh thích ánh chiều tà không?”
“Cũng bình thường.”
“Nhưng vừa