Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.
a cô, sau đó cô không cần phải nói nhiều nữa.
Dương Úy Kỳ chần chừ khi nói chuyện này với Trịnh Hài, vốn cho rằng Trịnh Hài sẽ từ chối, cô cũng đúng lúc phải đi công tác, nhưng không ngờ Trịnh Hài vui vẻ nhận lời.
Không khí bữa cơm đó tương đối tốt. Tuy Trịnh Hài xưa nay lãnh đạm, nhưng đối mặt với các bề trên lại vô cùng khiên tốn lễ phép, cái sự lãnh đạm đó lại lộ ra sự chín chắn vũng vàng.
Trong bữa ăn nhắc đến một số chuyện của Trịnh Hài hồi nhỏ, cũng thỉnh thoảng nhắc đến mẹ Trịnh Hài và “Hòa Hòa”. Dương Úy Kỳ sớm đã phát hiện, vẻ mặt của Trịnh Hài hiếm khi thấy có nội dung gì, bởi vì luôn bình tĩnh khéo léo, giống như là đeo một chiếc mặt nạ, nhưng mỗi lần anh nghe thấy tên của mẹ và Hòa Hòa, trên mặt sẽ có một số cảm xúc khó phát hiện, khiến anh trông chân thật hơn nhiều.
Bác Dương thấy cậu bé nhỏ đã trưởng thành, vô cùng vui vẻ, nỗ lực chúc Trịnh Hài rất nhiều rượu, lại mượn cớ hơi say nửa trêu nửa đùa hỏi anh lúc nào định lấy cháu ông, trở thành người một nhà với ông. Trịnh Hài hơi mỉm cười, không hề nói gì, nhưng Dương Úy Kỳ lập tức trịnh trọng nói rõ hai người chỉ là bạn.
Uống quá nhiều rượu, cô không kìm được khuyên ngăn. Bởi vì sức khỏe của bác không tốt, mà cô và Trịnh Hài lúc ở cùng nhau, chưa từng thấy anh động vào rượu. Nhân lúc Trịnh Hài ra ngoài nhận điện thoại, bác cười nhẹ nói: “Bác cháu xưa này cho rằng tửu phẩm tựa nhân phẩm, thấy rất nhiều người lúc bình thường thì rất ra dáng, hễ đến lúc say rượu liền biến lại nguyên hình. Đây là giúp cháu khảo sát đó. Trịnh Hài cái thằng bé này từ nhỏ đã tâm tư trầm lắng, chúng ta lại đã nhiều năm không tiếp xúc với cậu ta, cũng phải kiểm chứng một chút. Trông vào tình hình trước mắt, cũng khá.”
Dương Úy Kỳ dở khóc dở cười, cuối cùng không thể không giúp Trịnh Hài lái xe về.
Trịnh Hài uống nhiều hơn rất nhiều so với bác cô, nhưng bác đã chịu đến cực điểm, sắc mặt anh lại vẫn không thay đổi, chỉ là ánh mắt hơi mơ màng, một khuỷu tay tựa vào cửa sổ xe, hai bàn tay nắm lấy nhau, hơi than thở nói: “Lần trước anh uống nhiều, khoảng là tầm 7,8 năm trước.” Anh dường như tỷ mỉ nhớ lại một lát, lại bổ sung, “7 năm trước.”
“Tửu lượng của anh rất tốt. Người có thể uống qua được bác em không nhiều.”
“Thêm chút nữa là sẽ nôn đó. Bác Dương đó, lần này uống cùng bác đã đủ rồi, sau này bác sẽ không ép anh nữa, nếu không thì vẫn còn bị bác chỉnh nữa.”
Dương Úy Kỳ lái xe chầm chậm, dường như hiểu được ý trong lời nói vừa nãy của anh, lại cảm thấy bản thân mình nghĩ quá nhiều, do đó cẩn thận chuyển đề tài: “Em luôn cho rằng Hòa Hòa là người em họ xa của anh. Không ngờ không có quan hệ ruột thịt à?”
“Không có. Nhưng cũng chẳng khác gì em gái ruột, nhìn con bé lớn lên từ nhỏ.” Trịnh Hài nói xong, dường như thì thầm một mình, “Anh còn là người đầu tiên nhìn thấy con bé sau khi ra đời.”
Dương Úy Kỳ cười: “Anh thật sự kiếm được nhé. Người tuổi như anh rất ít có em gái, thỉnh thoảng có người cũng có, cũng rất ghê gớm, xem anh trai là bao trút giận, lấy đâu ra người ngoan ngoãn như thế.”
“Anh nhớ em là có một người anh trai, nhưng anh không tưởng tượng nổi dáng vẻ ghê gớm của em.”
“Cái đó không giống nhau.” Giọng nói của Dương Úy Kỳ yếu đi rất nhiều, cô do dự một lát, nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu, “Em và anh trai không phải là cùng một mẹ sinh ra. Mẹ em ………không phải là mẹ đẻ.”
Ngừng lại rất lâu, Trịnh Hài nói: “Xin lỗi.”
“Không sao. Anh trai em và mẹ em đối xử với em rất tốt, chỉ là bản thân em cảm thấy hổ thẹn, không muốn về nhà, tránh khỏi việc thường thường nhắc nhở bản thân, em chính là bằng chứng và một sản phẩm dư thừa của sự bất trung bất nghĩa của Dương tiên sinh.”
“Em gọi cha em là ‘Dương tiên sinh’?”
“Đúng thế, từ sau khi em biết về thân thế của mình, liền luôn gọi ông ấy như thé.”
“Mẹ đẻ của em…….em biết từ lúc nào?”
“Sinh nhật lần thứ 18. ….Anh nói người sinh ra em đó hả? Bà ấy đã qua đời lúc em còn rất nhỏ, trong ký ức của em không hề có bà. Em chỉ có một người mẹ.”
“Cái dáng vẻ ngoan cố đó của em quả thật giống……” Trịnh Hài nói được một nửa, liền dừng lại, sau đó rất lâu không nói nữa.
Họ đi về chung cứ mà thường Trịnh Hài ở.
Trịnh Hài quả thật đã uống nhiều, nhưng cả đường anh còn cố gắng với một dáng vẻ bình thường, sau khi về nhà nói một câu: “Cảm ơn.” Liền đi vào phòng ngủ nằm xuống.
Dương Úy Kỳ đi lấy cho anh một cốc nước, nhưng phát hiện anh đã ngủ rồi.
Cô ở trong chung cư của anh rất lâu. Cô không có sở trường bếp núc, mất rất nhiều công sức ở trong bếp mới làm ra được một nồi cháo cho anh, lại mở cửa từng phòng đi vòng một lượt, không hề động vào bất cứ thứ đồ cá nhân nào của anh.
Nơi Trịnh Hài ở vốn dĩ không thể được coi là nhà.
Chưng cư nằm ở khu đất sang trọng, bên ngoài có phong cảnh hoa viên, trong phòng trang trí tinh xảo, từng cái đinh miếng gỗ đều là hàng xịn, nhưng lại không có không khí của người, quá đơn giản sạch sẽ, cũng quá nghiêm túc sang trọng, không có một chút trang trí thừa thãi nào, lạnh lạnh lẽo lẽo, lại giống như một phòng làm việc.
Dương Úy Kỳ