XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/496 lượt.

lời cô nói, anh căn bản không nghe thấy, cũng không có bất cứ phản ứng nào.
Lam Tố Hinh ngẫm nghĩ một hồi rồi đột nhiên nói: “Nếu anh cứ nhớ cô ấy thế này thì chi bằng đi thăm cô ấy một lần. Ngày mai đi thăm mộ cô ấy nhé, chắc anh chưa từng tới đó?”
Anh Hạo Đông đột nhiên hơi chấn động, ánh mắt lơ đãng dần tập trung, nhìn xoáy vào Lam Tố Hinh. “Cô nói cái gì?”
Cuối cùng anh cũng chịu nói chuyện rồi, trong lòng Lam Tố Hinh thoáng vui mừng. Có phản ứng là tốt rồi, chi sợ anh giống người gỗ, dù bị công kích vẫn không phản ứng thôi.
“Tôi nói là đi thăm mộ Diệp U Đàm, chắc anh cũng muốn đi chứ?”
Anh Hạo Đông chậm chạp gật đầu. “Đúng, tôi muốn đi thăm mộ cô ấy, tôi phải đi!”
Sáng sớm, mưa nhỏ giọt như nước mắt rơi. A Thái lái xe, chở Anh phu nhân, Anh Hạo Đông và Lam Tố Hinh đến khu nghĩa trang Tùng Sơn ở ngoại thành.
Phần mộ của Diệp U Đàm ở đầu phía nam của khi nghĩa trang, trên tấm bia đá rộng chừng một mét vương có một tấm ảnh đen trắng hình khuôn mAnh Duy Hạạt cười của một cô gái xinh đẹp, đáng yêu. Đây là lần đầu tiên Lam Tố Hinh nhìn thấy khuôn mặt của Diệp U Đàm, nếu chỉ nhìn thoáng thì quả thật cô ấy rất giống cô. Nếu hai người đứng cùng nhau chắc chắn người ta sẽ nhìn nhầm là chị em sinh đôi.
Vừa nhìn thấy tấm bia mộ đó, toàn thân Anh Hạo Đông đã run lẩy bẩy, không gì có thể chứng thực cái chết khủng khiếp hơn điều này. Sắc mặt anh tái xanh như sắp ngất lịm, nhưng anh vẫn kiên trì bước từng bước đến trước ngôi mộ. Có vài bước chân ngắn ngủi nhưng nhìn anh đi có vẻ rất khó khăn, tựa như đang bước trong cơn lũ vậy, phải cố gắng hết sức anh mới nhấc được chân. Anh phu nhân căng thẳng đi theo anh, hai tay hơi dang ra, sẵn sàng đỡ lấy anh, A Thái trung thành cũng bám theo sau hai người như hình với bóng.
Anh Hạo Đông vẫn chưa đếnđược trước mộ của Diệp U Đàm, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng quát đầy phẫn nộ: “Anh Hạo Đông, tại sao mày lại đến đây? Mày không xứng để đến nơi này!”
Ngay sau đó là tiếng bước chân chạy vội đến, Quảng Viễn nhanh chóng xuất hiện trước mặt mọi người. Khuôn mặt đầy vẻ căm hận, anh ta đẩy Anh Hạo Đông một cái khiến anh loạng choạng lùi về sau, nếu Anh phu nhân không nhanh tay đỡ thì cơ thể suy nhược của anh đã ngã nhào rồi.
Lam Tố Hinh không ngờ lại gặp Quảng Viễn ở đây, một lần nữa đối mặt với hành động lỗ mãng của anh ta, cho dù biết rõ nguyên nhân nhưng vẫn cảm thấy thật phản cảm. Anh phu nhân tức giận nói: “Đây là mộ của Diệp U Đàm, cậu là gì của cô ấy? Cậu có quyền gì mà không cho người khác đến?”
Quảng Viễn chỉ tay về phía sau họ, nói: “Đúng, tôi chẳng là gì của U Đàm nhưng tôi đi cùng bố mẹ U Đàm tới đây, họ không muốn nhìn thấy các người xuất hiện ở nơi này, mời các người lập tức đi cho!”
Lam Tố Hinh quay lại nhìn, phát hiện bà Diệp ở phía sau, bên cạnh bà còn có một người đàn ông trung niên đeo kính, dáng người thấp bé, cô đoán đây chắc là ông Diệp. Họ không đi nhanh bằng Quảng Viễn, vẫn đang bước từng bước lên trên bậc thang đá dài. Vừa nhìn thấy mẹ con Anh gia, vợ chồng Diệp gia hết sức kinh ngạc và phẫn nộ. Ngay sau đó, bà Diệp nhìn thấy Lam Tố Hinh, sự phẫn nộ trong mắt càng mãnh liệt.






Bước về phía trước, bà Diệp kéo cánh tay Lam Tố Hinh, nói: “Tố Hinh, cháu không thể ở lại Anh gia thêm nữa. Anh Hạo Đông đã giết chết U Đàm, ta không thể để nó lại làm hại cháu.”
Sắc mặt của Anh phu nhân trắng bệch. “Bà Diệp, xin bà đừng nói những lời như thế. Cái gì mà Hạo Đông đã hại chết U Đàm? Con trai tôi chưa từng muốn hại người, người có ý muốn hại người đầu tiên phải là con gái bà, chính con bé đã đâm Hạo Đông trước.”
“Vì sao con gái tôi đâm nó, vì trong bụng con bé đã mang đưa con của nó nhưng nó lại muốn chia tay, còn yêu đương lăng nhăng với một đứa con gái khác. Là nó phản bội nên mới khiến con bé nhất thời kích động.”
“Bà Diệp, có thể con trai tôi đã sai nhưng con gái bà cũng đã quá kích động. Dùng dao hành hùng người khác có thể giải quyết được vấn đề không? Cuối cùng chỉ khiến hai gia đình chúng ta đều đau khổ thế này. Nếu con bé bĩnh tĩnh hơn thì bi kịch đã không xảy ra.”
“Bà nói vậy là có ý trách cứ con gái tôi ư? Sao bà không thử nghĩ xem, nếu con trai bà có trách nhiệm hơn thì mọi chuyện đã không xảy ra.”
Anh phu nhân thật sự bất ngờ, không ngờ cô gái trông giống hệt Diệp U Đàm mà bà đã tốn bao công sức tìm kiếm lại có quan hệ huyết thống với cô ấy. Bà sững sờ, không thốt nổi một lời. Anh Hạo Đông vẫn luôn im lặng bổng nhìn Lam Tố Hinh chằm chằm, run rẩy nói: “Cô…cô và U Đàm là chị em họ?”
Lam Tố Hinh còn chưa kịp gật đầu, bà Diệp đã giận dữ quát: “Phải hay không chẳng liên quan gì đến mày!”
Sắc mặt của Anh Hạo Đông càng lúc càng tái đi, anh không nói một lời, đầu cúi gằm. Anh phu nhân cau mày, sự bức bối trong lòng đã lên đến cực điểm. Cố gắng giữ dáng vẻ hòa nhã, bà khách khí nói: “Bà Diệp, cứ coi như bà là cô của Lam Tố Hinh thì cô ấy cũng đã là người trưởng thành, cô ấy không cần bà lấy tư cách là người giám hộ đến quản thúc việc làm