Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/682 lượt.

của cô ấy. Vì thế, cô ấy muốn quay về Anh gia với chúng tôi cũng chẳng liên quan gì đến bà. Tố Hinh, chúng ta đi thôi!”
Bà Diệp giữa Lam Tố Hinh thật chặt. “Tố Hinh, cháu đừng đi, đừng để ý đến bọn họ!”
Lam Tố Hinh khó xử nhìn bà, “Xin lỗi, bác Diệp, cháu cần phải quay về Anh gia.”
“Vì sao? Dì là dì của cháu, lẽ nào dì không thân thiết bằng bọn họ sao? Vì sao cháu nhất định phải đi cùng bọn họ?”
Quảng Viễn đứng bên cạnh không kiềm chế nổi nữa, nói: “Lam Tố Hinh, lần trước anh đã nói em đừng quay về Anh gia nữa, em không chịu nghe lời anh. Bây giờ bác Diệp đích thân yêu cầu em, em cũng không chịu nghe sao? Lẽ nào aAnh gia đã cho em uống bùa mê thuốc lú?”
Ông Diệp cũng lên tiếng: “Tố Hinh, chắc là cháu vẫn còn e ngại chú sẽ không chào đón cháu. Nhưng cháu hãy tin tưởng ở chú, chú cũng giống dì cháu, rất hy vọng cháu có thể đến nhà chú sống.”
Những lời mời đón của họ rất khẩn thiết, Lam Tố Hinh đành nuốt nghẹn, từ chối. “Cảm ơn hai bác, cháu biết hai người thực sự quý mến cháu, nhưng cháu thực sự cần phải quay về Anh gia.”
Bà Diệp vừa thất vọng vừa đau lòng, “Tại sao chứ? Có phải Anh gia bắt ép cháu không?”
Sắc mặt của Anh phu nhân hết sức nghiêm túc, “Bà Diệp, xin bà chú ý tới lời lẽ. Anh gia chúng tôi chưa từng ép buộc bất cứ ai làm bất cứ việc gì, là Lam tiểu thư tự nguyện lựa chọn ở lại.”
Lam Tố Hinh không thể phủ nhận điều này, lúc đầu đúng là cô đã tự nguyện lựa chọn việc ký hợp đồng với Anh gia. Lúc túng quẫn cùng đường, Anh phu nhân tốt hơn nhiều so với những người mà cô gặp trước đây. Trong thỏa thuận tuy có một điều khiến cô vô cùng khó xử nhưng Anh Hạo Đông lại chưa từng đòi hỏi, điều này đã khiến cô vô cùng cảm kích anh. Cho nên, sự ràng buộc của bản hợp đồng đó chỉ là cái cớ, chỉ cần Anh gia vẫn cần cô thì cô sẽ không đi đâu cả.
Lam Tố Hinh rụt rè, rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay của bà Diệp: “Xin lỗi, bác Diệp.”
Bà Diệp nhìn cô, khóe mắt đỏ hoe: “Cháu cảm thấy dì rất xa lạ nên không chịu đến ở cùng dì có phải không? Cháu thậm chí không muốn gọi ta một tiếng dì…”
Lam Tố Hinh nhìn thẳng vào khuôn mặt giống mẹ mình kia, trái tim bỗng nhiên mềm nhũn, cô luôn cảm thấy không thân thiết nên không thể xưng hô như thế được, nhưng hôm nay cô bất giác muốn gọi một tiếng: “Dì”
Bà Diệp nước mắt giàn giụa, gật đầu: “Tố Hinh, cháu nhận ta là dì thì đi cùng ta nhé? Đừng đến Anh gia nữa?”
“Xin lỗi dì, sau này cháu sẽ đến thăm dì!”
Từ nãy đến giờ, Anh Hạo Đông vẫn đứng bên cạnh lắng nghe cuộc đối thoại giữa Lam Tố Hinh và bà Diệp. Dường như anh đang suy nghĩ gì đó, bờ môi mấp máy muốn nói nhưng bà Diệp lại ngước cặp mắt đầy phẫn nộ nhìn anh, những lời muốn nói như gió thoảng, bay đi mất.
Uể oải cúi đầu, anh cắn môi nhìn phiến lá khô dưới chân. Đã là cuối thu, tiết trời se se lạnh. Vệ có ven đường được phủ một lớp sương trắng mỏng. Từng giọt sương như đang thấm vào trái tim anh, trong lòng chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.
Sau khi quay về, Anh Hạo Đông vô cùng mệt mỏi. Phải đi cả một chặng đường dài, cơ thể suy nhược của anh sắp không chống đỡ nổi. Rõ ràng anh rất mệt nhưng không chịu nghỉ ngơi, khăng khăng đòi Lam Tố Hinh vào phòng hỏi chuyện.
“Cô tên là gì?”
“Lam Tố Hinh, Lam trong màu xanh lam, Tố Hinh trong hoa tố hinh.”
“Cô ra đời vào lúc hoa tố hinh nở đúng không?”
Lam Tố Hinh khẽ gật đầu, anh có thể đoán ra được điều này cũng chẳng có gì lạ. Rất nhiều người sau khi nghe thấy tên của cô đều hỏi như vậy. Anh Hạo Đông chau mày, như đang nghĩ ngợi gì đó, lát sau, anh thấp giọng nói: “U Đàm nói, đêm cô ấy được sinh ra, cây hoa quỳnh mà bố cô ấy tận tâm chăm bón đã nở hoa. Mẹ cô ấy sau khi ngắm hoa quỳnh nở thì sinh cô ấy nên bố mẹ đặt tên cô ấy là U Đàm.”
Lam Tố Hinh hơi sững sờ, hóa ra nguồn gốc tên của Diệp U Đàm cũng giống tên cô, đều liên quan đến loài hoa nở rộ lúc họ chào đời. Lam Tố Hinh cũng sinh vào đêm, lúc đó, bố mẹ cô sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, trong sân trồng đầy hoa tố hinh. Hoa nở rộ giữa đêm mùa hạ, dưới ánh trăng bàng bạc, những đóa hoa thơm nồng, trắng như tuyết bao trùm khu vường. Đêm cô chào hỏi, hoa tố hinh tỏa hương thơm ngát, bố liền đặt tên cô là Tố Hinh.
Anh Hạo Đông buồn bã, thất thần hồi lâu rồi tiếp tục hỏi: “ Tại sao cô lại đến nhà tôi ?”
Vấn đề này nói ra rất dài, Lam Tố Hinh do dự một lái rồi trả lời qua loa: “Tôi tìm việc nên đến đây.”
Đáp án này khiến sự nghi hoặc trong ánh mắt Anh Hạo Đông càng rõ. “Cô mới từng này tuổi mà đã phải làm việc?”
Lam Tố Hinh cúi đầu. “Vì tôi cần tiền đóng học.”
“Người nhà cô đâu?”
Lam Tố Hinh hít một hơi thật sâu. “Bố mẹ tôi đều qua đời rồi!”
Anh Hạo Đông sững sờ nhìn cô hồi lâu. “Tôi xin lỗi!”
Giọng nói của anh vô cùng thành khẩn, Lam Tố Hinh miễn cưỡng nở nụ cười. “Không sao!”
Ngẫm nghĩ giây lát, anh lại ngập ngừng hỏi: “Vừa rồi cô…vì sao không đi cùng dì cô?”
Lam Tố Hinh thành thật trả lời: “Tôi đã ký hợp đồng lao động với Anh gia, trong thời hạn bốnnăm, tôi phải ở đây làm hộ lý đặc biệt cho anh.”
Sắc mặt của Anh Hạo Đông lập tức biến đổi


Duck hunt